Ninh Thư tới nơi cần tìm, vật này sinh trưởng ở trên vách núi, Ninh Thư phải dùng dây thừng, mới có thể hái quả trường sinh.
Ninh Thư nhìn thoáng vực sâu phía dưới, tức khắc đầu choáng váng não phình to, má ơi, cô sợ độ cao.
Ninh Thư lau mồ hôi lạnh trên đầu, buộc chặt dây thừng vào thân cây, rồi lấy một sợi dây thừng khác buộc vào người mình, kéo dây thừng chậm rãi đi xuống.
Vì viên hạt châu kia Ninh Thư cũng rất liều mạng, quả trường sinh ngay bên cạnh, nhìn gần càng thêm kinh hãi, quả này hoàn toàn là bộ dạng một thai nhi, cuộn tròn một chỗ, thậm chí trên mặt cũng đã có ngũ quan.
Mẹ nó, cái này chắc không phải muốn lớn thành một đứa bé đi?
Ninh Thư nhớ trong sách thần y có nói, nó chính là một loại thực vật, chẳng qua thực vật lớn lên như vậy đúng là làm cho người ta ngạc nhiên mà.
“2333 hệ thống quân, thứ này rốt cuộc là gì vậy?” Ninh Thư vươn tay muốn hái quả trường sinh xuống.
“Đơn giản chỉ là một loại linh thảo mà thôi, không có gì đáng ngạc nhiên, chờ cô đến vị diện tu chân, linh thảo gì đều có thể nhìn thấy.” 2333 nhàn nhạt nói, ngữ khí mất hết hứng thú, hiển nhiên là không muốn giải thích gì thêm với Ninh Thư.
Ninh Thư chính là một cái đồ nhà quê.
“Khè khè…” Đột nhiên có thứ gì đó phóng vào tay Ninh Thư, Ninh Thư nhanh chóng thu tay, kéo dây thừng đạp một cái, rời xa quả trường sinh, lúc này mới thấy rõ, cách quả trường sinh có một con rắn to bằng ngón út, chỉ là con rắn nhỏ dài ba tấc, con rắn này rất nhỏ, màu sắc không sai biệt lắm giống nham thạch, trước đó Ninh Thư vẫn chưa chú ý tới.
Con rắn uốn lượn thân thể, cảnh giác nhìn Ninh Thư.
May mà thu tay lại nhanh, bằng không bị nó cắn trúng thì thảm rồi.
Một người một rắn cứ đối diện nhau như thế, Ninh Thư sớm nên nghĩ đến quả trường sinh sẽ có thứ gì đó trông coi, nếu không lớn lên ở trên vách núi, sẽ bị chim mổ.
Hiển nhiên là con rắn này vẫn luôn canh quả trường sinh.
Hiện tại chỉ có xử lý con rắn này mới có thể lấy được quả trường sinh, Ninh Thư nhanh chóng rút ra đao bổ củi bên hông bổ thẳng về phía con rắn nhỏ, đã tới bước này rồi, chỉ có thể liều mạng.
Con rắn nhỏ ngẩng đầu rắn táp tới tay Ninh Thư, tay Ninh Thư di chuyển bổ về phía đầu rắn, con rắn nhỏ lạnh như băng dựng thẳng đồng tử trong đó lộ vẻ hung hãn, cư nhiên bay lên nhào vào mặt Ninh Thư.
Ninh Thư vận khí, một tay kéo dây thừng, chân đạp vách núi, tránh con rắn nhỏ đang xông lại, một tay cầm đao bổ củi bổ vào thân rắn, trực tiếp chém con rắn thành hai nửa, thi thể nó rớt xuống vách núi.
Tay chân Ninh Thư cũng có chút nhũn ra, toàn thân đều là mồ hôi lạnh, thở một hơi hái quả trường sinh xuống, đặt vào hộp bà đồng cho cô.
Lúc về nhà, ba Trang thấy Ninh Thư chật vật, cũng không nhìn thấy nấm, hỏi: “Nấm đâu?”
“Con hái được một ít, nhưng đều là nấm độc, chi bằng không hái, để người ăn trúng lại xảy ra chuyện.” Ninh Thư tùy tiện tìm một lý do.
Ba Trang cầm sọt tre, bảo để vào núi tìm, tìm không có độc.
Ninh Thư nhìn theo bóng lưng ba Trang, đây là một người cha vì con suy nghĩ mọi thứ a, Trang Vũ Đồng có ba mẹ như vậy rất hạnh phúc, bằng không cũng sẽ không nghịch tập thay đổi vận mệnh của mình, nói đến cùng vẫn là vì cha mẹ.
Ninh Thư tùy tiện tắm rửa một cái, liền cầm hộp đi đến nhà bà đồng, Ninh Thư đứng ngoài sân gọi to: “Bà bà, con tới rồi.”
“Vào đi.” Giọng bà đồng khàn khàn.
Lúc này Ninh Thư mới vào phòng, đưa cái hộp cho bà đồng, “Con hái được rồi.”
“Nhanh như thế?” Giọng bà đồng khàn khàn, vươn cánh tay như củi khô, mở hộp ra, nhìn thấy quả trường sinh bên trong, tay cũng đang run rẩy, “Đúng là…”
Phỏng chừng là cố kỵ Ninh Thư ở trước mặt, bà đồng cũng không thốt lên tên quả, nhanh chóng cất cái hộp.