Ngải Lợi Đặc cũng bàng hoàng.
“Năm vạn kỵ binh của chúng ta cứ thể mà đi tong sao? Sao có thể vậy được?”, Ngải Lợi Đặc quát lớn.
Bỉ Mạc Tư xông vào trong nói: “Đúng…đúng là đội quân ma quỷ, lần trước, hoàng tử Phi Nhĩ Đức cũng bại trong tay bọn chúng”.
“Nhưng lần trước, Phi Nhĩ Đức chỉ mang theo mười mấy vạn người ngựa, còn chúng ta có tận năm mươi vạn đại quân, ta muốn một trận sống chết với bọn chúng…”, Ngải Lợi Đặc quát lớn.
“Nhưng lần này hắn cũng mang theo mười mấy vạn đại quân, bọn chúng quá đáng sợ. Ta thật không muốn đối đầu với một đội quân như vậy”, Bỉ Mạc Tư đáp.
Ngải Lợi Đặc tóm lấy Bỉ Mạc Tư, quát mắng: “Đúng là kẻ hèn nhát, lẽ nào ngươi đã quên khi chúng ta ra trận đã hứa gì với nữ vương bệ hạ rồi sao? Nếu cứ thế này quay về, chúng ta chỉ còn đường chết”.
Bỉ Mạc Tư lặng xuống một hồi: “Vậy liều một phen với bọn chúng thôi. Hiện giờ chúng ta đang áp đảo về quân số”.
Ngay khi hai người đang bàn luận, một binh sĩ chạy vào trong, thông báo: “Không xong rồi, Hắc Kỳ quân xông tới rồi”.
“Cái gì? Bọn chúng chỉ có mười mấy vạn quân mà dám tấn công chúng ta sao? Chặn chúng lại cho ta!”, Ngải Lợi Đặc quát lớn.
Bốn vạn kỵ binh của Hắc Kỳ quân ăn mặc đồng đều đang xông về phía doanh trại của tộc Hồng Mao. Mất đi những kỵ binh, tộc Hồng Mao chỉ đành phái bộ binh ra nghênh chiến. Đột nhiên, đội hình toàn quân bị xé toạc…
Bộ binh của quân Hắc Kỳ càng bày ra trận hình quái dị hơn, đi theo phía sau đội kỵ binh. Trận hình gồm nhiều nhóm, mỗi một nhóm gồm hai trăm bộ binh kết hợp với một trăm tay súng tạo thành hình tam giác xuất hiện trên chiến trường. Những người lính bộ binh tay cầm tấm khiên lớn, bao quanh những tay súng ở giữa, còn những tay súng không ngừng nã đạn về phía địch.