Túc Ngọc biết nếu như muốn thần phục thì cần bỏ ra chút sức lực nên cũng không suy nghĩ nhiều, cắn răng nói:
– Xin thiếu chủ ra lệnh, Túc Ngọc dù có chết cũng cam tâm tình nguyện.
Vân Thiên Hà gật đầu nói:
– Ngươi đang ở bên cạnh Túc Dao, quen thuộc tình huống công tác bên đó. Những điều mà Túc Dao viết trong thư chính là một số bố trí bí mật, trọng yếu của tam hoàng tử. Mà chuyện ngươi cần làm là…
Vừa nói Vân Thiên Hà vừa tiến lại gần Túc Ngọc, ghé sát tai nàng nhỏ giọng nói. Túc Ngọc thấy hắn tiến sát như vậy thì hai má đỏ bừng. Sau khi Vân Thiên Hà hóa trang cho Túc Ngọc xong mới để Sử Trường Đức dẫn nàng đi ra ngoài.
Hoàng cung, ngự thư phòng.
Lúc này hoàng đế đang hê duyệt tấu chương, chỉ là mới phê được mười tấu chương liền ngừng lại, nhíu mày. Việc kinh doanh trong nội thành xuất hiện vấn đề, có người đưa tấu chương tố cáo Tập Dũng Bang kinh doanh trái phép, không theo quy củ thương nhân làm cho các thương gia khác không cách nào sinh tồn vì vậy nhiều thương nhân liên hiệp lại viết một bản tấu lên quan phủ thỉnh cẩu tịch thu một số sản nghiệp kinh doanh của Tập Dũng Bang nhằm ổn định lại việc buôn bán.
Nhìn vào tên người dâng tấu chính là hộ bộ thị lang cùng với liên danh các chấp sự, hoàng đế không khỏi cười lạnh một tiếng:
– Hoàng đệ nha, rốt cục bây giờ ngươi mới ý thức những đám bang phái giang hồ ô hợp đang phát triển lớn mạnh uy hiếp đến lực ảnh hưởng nên phái mấy quan viên đến chèn ép sao. Điều này không giống với phong cách của ngươi a. Muốn để ta nghi ngờ hộ bộ sao, bàn tính này của ngươi không phải gõ sai sao?
Đúng lúc này Trịnh công công đi đến bẩm báo:
– Hoàng thượng, đại hoàng tử cầu kiến, bộ dáng giống như có việc khẩn cấp.
– Ân, mời đại hoàng tử vào đi.
Hoàng đế vừa nói vừa cất các tấu chương sang một bên.
Chỉ chốc lát sau đã thấy đại hoàng tử vội vã đi vào:
– Phụ hoàng, hài nhi có chuyện quan trọng muốn bẩm báo. Xin phụ hoàng xem qua phong thư này.
Nói xong, đại hoàng tử lập tức giao lại tín thư cho hoàng đế.
– Xem bộ dáng bối rối của con, còn ra thể thống gì nữa.
Hoàng đế trách mắng đại hoảng tử một câu, vẻ mặt đại hoàng tử liền bình tĩnh lại, vâng lời đứng một bên. Hoàng đế nhìn thấy vậy trong lòng không khỏi cảm thấy kỳ lạ sau khi nhìn ngắm hắn một hồi mới cầm phong thư lên đọc.
Thế nhưng khi hoàng đế xem phong thư thì sắc mặt càng ngày càng âm trầm đến cuối cùng thậm chí trở nên run rẩy.
Sau khi xem xong phong thư, hoàng đế cũng chưa phát tác nhưng vẻ mặt lại cực độ âm trầm mang theo sự tức giận, liền nhìn đại hoàng tử nói:
– Tin này từ đâu mà con có được?
– Hồi bẩm phụ hoàng, tin này là lúc con và Vân Thiên Hà nói chuyện phiếm ở Bắc Hầu Phủ thì người của hắn đưa đến. Sau khi hắn xem xong thì chuyển cho hài nhi. Khi hài nhi xem xong liền ngay lập tức đến gặp phụ hoàng.
Đúng lúc này thì Trịnh công công đi vào báo:
– Khởi bẩm hoàng thượng, Dư công công cầu kiến.
Hoàng đế đang tức giận muốn trách mắng Trịnh công công mấy câu nhưng nghe thấy tên người đến thì trong lòng khẽ động lập tức nói:
– Cho mời.
Hoàng đế cho mời, một lúc sau liền thấy Dư Khánh tuổi già sức yếu đi vào. Sau khi hành lễ, nhìn thấy đại hoàng tử đã ở đây thì không mở miệng.
Hoàng đế nói:
– Có điều gì thì cứ nói thẳng ra.
Lúc này Dư Khánh mới nói:
– Hoàng thượng, lão nô mới nhận được tin tức, mới vừa rồi tam điện hạ dẫn người vây quanh Tụ Hương Lâu, giam lỏng nhân viên trọng yếu của Tụ Hương Lâu. Ngay sau đó lão nô nhận được tin tức, tam điện hạ đã tiếp nhận tổ chức tình báo của Tụ Hương Lâu.
Hoàng đế nghe thấy liền quay mặt sang nhìn đại hoàng tử:
– Hoàng nhi, nếu con biết được chuyện này sao lại không đi bố trí an bài còn chạy đến đây tìm ta. Không phải trong tay con cũng có một số môn khách, cung phụng sao?
Đại hoàng tử vừa nghe lập tức nhớ đến lời Vân Thiên Hà, liền nói:
– Hài nhi trước ở trong quân từng chiêu dụ được những người này. Lần trước trở về kinh liền dẫn theo bọn họ, nghĩ muốn tiễn cử với phụ hoàng thế nhưng phụ hoàng muốn con ở lại kinh thành con cũng không dám tự mình an trí những người này, đến nay vẫn chưa dùng bọn họ. Kính xin phụ hoàng định đoạt. Nếu phụ hoàng không thích thì hài nhi liền để bọn họ rời đi.
Hoàng đế nghe những lời này trong lòng cực kỳ kinh ngạc, thế nào mà đại hoàng nhi lại thay đổi giống như hai người khác nhau vậy. Chẳng lẽ tên tiểu tử tinh quái ở Bắc Hầu Phủ lại bày mưu ma chước quỷ gì?
Tuy nhiên hoàng đế cũng không suy nghĩ nhiều, đối với việc đại hoàng tử có thể thay đổi và cả thái độ biểu hiện vừa rồi nữa làm cho hoàng đế rất vừa lòng. Nhưng ngay sau đó lại nhớ đến nội dung trong thư, trong lòng rất tức giận, trầm giọng phân phó:
– Trịnh Hòa, ngươi lập tức dẫn người đến những địa điểm ghi rõ trong thư, tiến hành điều tra chứng thực. Nếu quả thật có chuyện như vậy thì ta muốn bắt sống toàn bộ.
– Tuân chỉ.
Trịnh công công tiếp lấy tín thư mà hoàng đế giao. Nhưng ngay khi liếc nhìn thần sắc liền thay đổi, hành lễ lui ra ngoài.
– Đại hoàng nhi.
– Có hài nhi.
Đại hoàng tử sửng sốt lập tức trả lời.
Hoàng đế cười nói:
– Con lập tức triệu tập Thần Sách doanh và Hổ Uy doanh cũng với Ngự Lâm quân phối hợp với Trịnh Hòa tiến hành bố trí vây bắt những địa điểm trong thư. Không được bỏ sót một con cá lọt lưới, nếu có phản kháng cứ giết trước luận tội sau.
Vừa nói hoàng đế vừa giao cho đại hoàng tử một tấm lệnh phù.
Đại hoàng tử tiếp lấy lệnh phù liền lập tức rời khỏi ngự thư phòng.
Lúc này trong ngự thư phòng chỉ còn lại hoàng đế và Dư công công, hoàng đế lên tiếng:
– Dư Khánh, đối với chuyện tam hoàng tử cấu kết với dư nghiệt Hoàng Môn mà trong thư đề cập thấy thế nào?
Dư Khánh nói:
– Với biều hiện của tam điện hạ, xem ra việc này rất có khả năng xảy ra. Có thể tam điện hạ ý thức được việc không còn cơ hội nữa nên mới làm ra bố trí như vậy. Hoàng thượng, thứ cho lão nô cả gan nói thẳng: Thế lực tông môn không thể khinh thường, một khi tam điện hạ bố trí thành công, như vậy tiếp theo sẽ sinh biến có thể uy hiếp đến đế vị.
– Cái đồ súc sinh, cho hắn cơ hội hắn không biết quý trọng ngược lại còn làm ra chuyện đáng thất vọng như vậy.
Suy nghĩ một chút, hoàng đế âm trầm nói:
– Dư Khánh, ngươi lập tức báo cho Cuồng Đao, lệnh cho Đao Phong doanh chuẩn bị hành động. Chuyện này tiểu tử Đồ gia cũng biết nên nhất định có thể phối hợp hành động với đại hoàng nhi. Ngươi tự mình đi tìm tiểu tử kia nói chuyện một chút. Bằng vào sự thông minh linh hoạt của tiểu tử kia, có thể sẽ có những chủ ý ngoài dự đoán của mọi người. Nghe một chút ý kiến của hắn không chừng có thể tạo ra được hiệu quả kỳ diệu.
Vừa nói hoàng đế vừa viết một bức thủ dụ giao cho Dư Khánh đưa đi.