Không ngờ trên đời này lại có loại tuyệt đỉnh công pháp có thể tái tạo này!
Từ linh khí khủng bố dao động trong không trung, Ưng Bác Không rõ ràng có thể cảm thấy “thực lực” vô cùng khủng bố của hắc y nhân bịt mặt này! Ngay cả hắn là một trong Bát Đại Chí Tôn cũng không khỏi âm thầm le lưỡi: “May mắn cho ta là vừa rồi không quá kích động, nếu một khi không nhịn được ra tay động thủ cùng hắn, có khi người nằm thẳng cẳng ra đó không phải Hải Trầm Phong mà là ta không biết chừng? Ta thật sự là quá may mắn mà!”:110:
Rấ…t rấ…t kinh người! Thực lực khủng bố đến mức này chỉ sợ Vân Biệt Trần cũng không với tới!
Trong lòng Ưng Bác Không nhớ tới lần gặp mặt Vân Biệt Trần trước đây, trong lòng âm thầm so sánh, kết quả làm cho Ưng Bác Không suýt tí là la hoảng ra miệng.
Bởi vì hắn rõ ràng nhận ra, lấy năng lực mà Vân Biệt Trần biểu hiện ra lúc ấy, so sánh với khí tức khổng lồ của vị hắc y nhân bịt mặt này, căn bản không cùng một cấp độ! Dù cho so sánh suối nhỏ với sông rộng cũng còn chưa đủ, ít nhất phải là sông rộng so với đại dương mênh mông thì may ra mới xứng!
Hắn tin chắc rằng trong mấy trăm năm qua, Vân Biệt Trần có tiến bộ như thế nào, nhất định cũng không bằng được trạng thái của vị hắc y nhân bịt mặt này!
Trên trán Ưng Bác Không mồ hôi lạnh chảy ròng ròng!
Hiện tại, Ưng Bác Không khiếp sợ, Hải Trầm Phong kính nể, hai vị này lại không biết đương sự Quân đại thiểu Quân đại cao nhân giờ phút này đang lâm vào một tình trạng vô cùng hung hiểm.
Bởi vì khi linh khí mãnh liệt phát ra để chữa thương, lúc kinh mạch của Hải Trầm Phong gần như hoàn toàn bình phục thì đột nhiên linh khí bắt đầu khởi động điên cuồng, cùng lúc đó, Hồng Quân Tháp giống như vô số chuông lớn ầm ầm bạo vang, làm Quân Mạc Tà trong lúc nhất thời đầu váng mắt hoa, làm cho hắn cảm giác trên đầu không có trởi, dưới chân không có đất, giữa đất trời chỉ còn có một mình hắn tồn tại!
Hắn lúc này đã bắt đầu tử từ hiểu ra.
Dòng linh khí bên trong kinh mạch của hắn giống như là vật sống, bắt đầu tự động vận hành, như triều dâng thác lũ, giống như biển rộng sóng cả, sóng Trường Giang ào ào đánh tới, đợt sau càng lớn hơn đợt trước, càng mạnh bạo, càng kinh khủng!
Trong lòng Quân Mạc Tà thầm kêu khổ một tiếng!
Trong cả tháng nay đều mong có đột phá, thế nhưng nhanh không nhanh, chậm không chậm, đương nhiên ngay hoàn cảnh hung hiểm này mà bắt đầu đột phá…
Trong thần thức của hắn linh khí bắt đầu cuồn cuộn chảy, Hồng Quân Tháp đã tự động bay lên, phát ra vô số đạo ánh sáng, phát ra một cách trật tự nhưng vô cùng chói mắt.
Một cỗ hấp lực vô cùng lớn như muốn hấp thu toàn bộ linh thức đang bao vây Quân Mạc Tà, mạnh mẽ hút vào. Vì đã có một lần kinh nghiệm, Quân đại thiếu đương nhiên biết ý nghĩa của chuyện này, tâm niệm vừa động đã thu linh lực từ trong người Hải Trầm Phong trở về.
Cả người Hải Trầm Phong lập tức chấn động, khóe miệng tràn ra máu tươi. Ưng Bác Không cảm giác được sự dị thường trong không trung cũng kinh ngạc đến trợn mắt.
Quân Mạc Tà miễn cưỡng khắc chế rồi chậm rãi nói:
– Ta đã ổn định thương thế của hắn, tạm thời không còn nguy hiểm tới tính mạng. Chẳng qua muốn hoàn toàn khôi phục thì còn phải cần thêm vài lần điều trị nữa, tuy nhiên hiện tại ta phải có việc rời đi.
– Nhưng….
Ưng Bác Không hai hàng lông mày dựng lên, mắt lộ vẻ nghi ngờ.
– Tên diều hâu ngươi mang theo hắn, tìm tới Quân gia của thành Thiên Hương, tìm đồ nhi của lão phu, là tam thiếu của Quân gia Quân Mạc Tà, mời hắn chữa trị cho tiểu tử này, hắn có chân truyền của ta, ngoại trừ công lực còn thấp, loại thương thế này cũng không làm khó được hắn! Nhiều nhất là trong ba tháng, hắn có thể làm cho tiểu tử này hoàn toàn khôi phục!
Ưng Bác Không gật đầu lia lịa.
– Còn việc của ngươi, mấy cái chiêu thức mèo quào gì gì đó của ngươi, ta cũng đã truyền thụ cho Quân Mạc Tà, nếu ngươi muốn hoàn thành bộ chiêu thức diều hâu chim ưng gì đó, ngươi cũng nên đi tìm hắn đi. Lão phu không có hứng thú lằng nhằng với tên tiểu bối ngươi. Tính tình của hắn không có tốt như lão phu đâu, nếu ngươi muốn học chiêu số của hắn, phải cố mà nhẫn nại!
Quân Mạc Tà cố nói cho xong, cảm giác trong đầu đau đớn vô cùng kịch liệt, biết đột phá sắp tới rồi!
– Nhớ kỹ, tuyệt đối không được tiết lộ quan hệ của lão phu và Quân gia! Hừ!
Lời nói cũng không có dụng ý cảnh cáo, nhưng sau câu nói lại thêm một chữ “hừ” đã tỏ rõ thái độ của vị thần bí cường giả này rồi, hắn không thích người khác làm trái ý nguyện của mình!
– Quân Mạc Tà?
Trong miệng Ưng Bác Không thì thào nhắc tên một lần, đến khi hắn ngẩng đầu thì phát hiện vị hắc y nhân bịt mặt cực kỳ thần bí này ngay trước mặt mình đã tiêu thất từ lúc nào…
“Quân gia sao? Lão phu lập tức đi tìm!”
Hắn tiến tới nhấc Hải Trầm Phong lên, nghiêm mặt nói:
– Tiểu tử, sau khi thương thế ngươi tốt lên, sự tình hôm nay không cần biết ai đúng ai sai, ngươi cũng không được phép cho ai biết biết không? Nếu lộ ra ngoài một chút gì, lão tử sẽ lột da ngươi ra!
Hải Trầm Phong thân thể còn đang suy yếu gần chết, hơi thở vô cùng mong manh mà nói:
– Về chuyện tình của vị tiền bối này, một chữ ta cũng không bao giờ nhắc!
– Ý tứ của ngươi là gì?
Ưng Bác Không nhất thời dừng bước, tóc dài trên đầu như muốn dựng đứng lên:
– Ý ngươi là chuyện của ta thì ngươi sẽ đem truyền ra ngoài sao?
– Ta không có nói như vậy!
Hải Trầm Phong hừ hừ hai tiếng, vô cùng khinh bỉ tên gọi là “sư thúc” này.
” Làm chuyện xấu hổ xong còn ép người không được nói ra, thật là ngang tàng mà, so với con chó cụt đuôi còn muốn ngang tàng hơn, cái này là đạo lý cái chó gì? Sao lúc nãy ngươi không ngon mà ngang tàng với vị tiền bối đó đi! Có thực lực thật là tốt!”
– Ý của ngươi chính là như vậy!
Ưng Bác Không mãnh liệt quát to:
– Chuyện hôm nay, chỉ cần ngươi nhìn cũng đủ hiểu, nếu ngươi nói ra ngươi dùng tuyệt chiêu ngọc đá cùng tan nên bị ta đả thương, sẽ làm cho mọi người hoài nghi, người nào lại có bản lĩnh cứu ngươi thoát chết, chỉ cần có một chút hoài nghi, khó tránh sẽ liên lụy tới vị tiền bối này. Ngươi cũng có thể cảm giác rõ ràng, vị cao nhân này, cho dù cả ta và sư phụ ngươi cộng lại cũng không có khả năng gánh lấy hậu quả này đâu, hừ hừ, chỉ cần ngươi suy nghĩ cho kỹ là được!
Có thể làm cho một vị chí tôn tự cao tự đại như Ưng Bác Không nói ra những lời: “Cho dù ta và sư phụ Úy Lam Chí Tôn Mộng Hồng Trần của ngươi cộng lại cũng không có khả năng gánh lấy hậu quả này đâu”, đủ thấy vừa rồi Quân đại cao nhân đã làm hắn kích động tới mức nào.
Dị Thế Tà Quân
Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 2: Thiên Hương phong vân.