“Tổ mẫu, người tuyệt đối đừng tin tiểu tử kia, hắn đều đang giả bộ, là hắn ra tay với ta trước cho nên cha ta mới làm như vậy. Người nhìn cổ ta đi, chính là do hắn làm cả đấy.”
Lục lão phu nhân lại không hề tin hắn.
Bà xoay người hỏi mấy nha hoàn kia: “Các ngươi nói, tình huống là như thế nào?”
Lục Uyên ở trên giường dùng ánh mắt uy hiếp các nàng.
Bọn nha hoàn tức khắc không dám nói gì nữa.
Qua hồi lâu, một nha hoàn trong đó đứng dậy, trên mặt nàng ta mang theo chút mồ hôi, thanh âm cũng nhỏ yếu bất lực: “Lão phu nhân, là… là Lục Uyên thiếu gia cùng đại lão gia… Bọn họ đối với Lục Trầm thiếu gia…”
Lời còn chưa dứt, Lục lão phu nhân đã hiểu ý tứ trong đó.
Nha hoàn đầu tiên lên tiếng, mấy cái nha hoàn đứng sau giống như là tìm được bệ đỡ.
Dù sao các nàng đều sẽ không có kết cục tốt gì, lưu lại nơi này của Lục Uyên cũng chỉ có thể chịu tội. Lục Trầm thiếu gia đã từng giúp các nàng nhiều lần, dù thế nào đi nữa thì cũng tốt hơn các nàng ở lại đây rất nhiều.
“Lão phu nhân, Lục Uyên thiếu gia đã sớm nhìn Lục Trầm thiếu gia không vừa mắt…”
Mấy nha hoàn mồm năm miệng mười, ngươi một câu ta một câu, Lục lão phu nhân nặng nề thở dài.
Bà nhìn Lục Hải, nói: “Vì sao ngươi đưa hài tử kia về, ta đều biết, ta cũng hy vọng tôn tử của ta mau chóng khỏe mạnh, thế nhưng không phải dùng mệnh của đứa cháu khác đổi lấy. Bắt đầu từ hôm nay, ai trong số các người cũng không được thương tổn Lục Trầm, Lục Trầm chính là thiếu gia đường đường chính chính của Lục phủ này.”
Lời nói của Lục lão phu nhân vừa kết thúc, Lục Hải lập tức nhíu chặt mày.
Kết hợp với khẩu hình trước khi Lục Trầm ngã xuống đã nói với ông ta, ông ta đã thập phần xác định đây hết thảy đều là chiêu trò của Lục Trầm. Ông ta đã trở thành hòn đá kê chân của tiểu tử đó.
Cái này làm ông ta cam tâm sao được?
Vừa muốn mở miệng, lại nghe thấy Lục lão phu nhân nói: “Chuyện ở trong phủ, trước hãy giao cho lão nhị gia quản lý đi, ngươi cũng nên nghỉ ngơi một chút, ở lại trong viện của mình suy nghĩ cho tốt.”
Thân thể Lục Hải chấn động, thất thanh nói: “Mẹ…”
Lục lão phu nhân thực tâm cũng không muốn làm như vậy, thế nhưng nếu không làm vậy, bà cũng sẽ không còn cách nào để mọi người tin phục.
Thấy Lục Uyên oán hận nhìn đám nha hoàn, Lục lão phu nhân càng thêm thất vọng, bà nói với mấy nha hoàn kia: “Bắt đầu từ bây giờ, các ngươi đều tới viện hầu hạ ta cả đi.”