Chỉ cần mình huấn luyện thật tốt?
Anh Cẩu hít sâu một hơi, có chút không dám tin, nhưng lời này là Giang Ninh nói ra!
Là thần của họ nói ra!
Lúc này anh hiểu rồi, Giang Ninh không hề coi Tàn Kiếm ra gì.
“Giải tán đi!”
Anh Cẩu xua tay, giống như đang nói chuyện với không khí.
Anh biết, nếu Tàn Kiếm không muốn để anh phát hiện thì anh cũng không phát hiện ra được.
Tàn Kiếm để anh phát hiện hành tung của mình, vậy thì dù ba mươi người họ đều có mặt thì cũng tuyệt đối không ngăn được Tàn Kiếm!
Giang Ninh lên lầu, Lâm Vũ Chân đã bắt đầu làm việc rồi.
Hắn không quấy rầy vợ làm việc, ngồi trên sofa tự chơi điện thoại.
Không bao lâu sau, điện thoại đổ chuông, Giang Ninh nhìn số điện thoại một cái, bất giác mắc cười.
“Tô Vân à, là tôi.”
Cô nhóc này thật là nôn nóng, gọi điện đến luôn, “Ừ, tôi cho người sang đón em”
Giang Ninh cúp máy rồi lại gọi điện cho lão tam, lúc này Lâm Văn không dùng xe, bèn kêu hắn đi thị trấn đón Tô Vân.
Tô gia ở thị trấn.
Tô Vân buông điện thoại xuống, rất là phấn khích.
Hôm nay cô bé còn có tiết nhưng xin nghỉ sớm, định ở tỉnh thành chơi thêm hai ngày nữa.
“Cái con bé này, làm phiền Vũ Chân làm gì?”
Mẹ Tô quở trách, “Bây giờ con bé là tổng giám đốc tập đoàn Lâm thị, bận cỡ nào chứ”
“Mẹ, con hỏi chị rồi, chị nói anh rể không bận, để anh rể dẫn con đi tỉnh thành”
Tô Vân đỏ mặt nói.
Giang Ninh nào chỉ là không bận, trong mắt Lâm Vũ Chân thì hắn quá rảnh rỗi, lúc nào cũng nhàn nhã ngồi chéo chân trong lúc mình tối mắt tối mũi, Lâm Vũ Chân không thể nhịn được, phải tìm chút chuyện cho hắn làm.
“Nói bậy! Giang Ninh nhìn một cái là biết người làm việc lớn, sao có thể không bận?”
Bà Tô lườm Tô Vân, “Con đó, đến Đông Hải nghe lời một tí, không được chuyện cho Giang Ninh, biết chưa hải”
Con gái của mình nhìn có vẻ ngoan ngoãn hiểu chuyện nhưng dù sao cũng chỉ là một đứa trẻ, trong cốt cách vẫn rất ngang bướng, phải căn dặn thêm mấy câu.
“Dạ, yên tâm đi mẹ, con đi tỉnh thành xem thử có thích trường đại học nào không thôi mà” Tô Vân nghiêm túc gật đầu.
Kiến nghị của Giang Ninh cô đã nghe rồi, cô không muốn cách nhà quá xa, tất nhiên sẽ chọn học đại học trong tỉnh thành, nhìn từ góc độ chuyên ngành thì không khác mấy, chỉ xem thích môi trường nào thôi.
Cô càng cảm thấy, anh rể này rất thú vị.