Phải làm thế nào đây?
Cố Thiển rất muốn mình có siêu năng lực có thể biến mất khỏi mắt của Mặc Bắc Trần .
Sự bất an kéo dài nửa giờ cho tới khi xe dừng lại ở biệt thự lưng chừng, vững vàng dừng lại bên đường, Cố Thiển mới thở phào nhẹ nhõm.
Rốt cục không cần cùng Mặc Bắc Trần ở cùng một không gian kín mít.
Mặc Bắc Trần phảng phất nhìn thấu ý nghĩ của
Cố Thiển, anh đẩy cửa xuống xe, tài xế đi tới, ghé vào bên tai nói nhỏ vài câu, Mặc Bắc Trần ưng ưng sắc bén ánh mắt quét về phía cửa lớn, mơ hồ thấy nơi đó dừng một chiếc xe màu đen.
Mặc Bắc Trần nhếch môi, nếu đã không chịu buông tay, như vậy anh cần phải làm chút gì đó, để cho hắn xác định vị trí của mình.
Cố Thiển nơm nớp lo sợ, bỗng nhiên nhìn thấy Mặc Bắc Trần nở nụ cười, cô sợ tới mức hồn phi phách tán, co cẳng chạy vào biệt thự, vừa chạy hai bước, eo nhỏ bị một đôi cánh tay sắt quấn lấy, còn chưa kịp phản ứng là chuyện gì xảy ra, đã bị anh chống lên thân xe.
Sau lưng Cố Thiển tay nắm cửa chạm đến ẩn ẩn đau đớn, cô hoảng sợ nhìn người đàn ông khủng bố hơn cả ma quỷ trước mặt.
“Anh hai…”
Mặc Bắc Trần mắt đen híp lại, bàn tay to chống lên nóc xe bên tai cô, khoảng cách giữa cả hai trong nháy mắt kéo gần lại, gần đến mức cô có thể ngửi thấy mùi nicotine trên người anh.
“Thiển Thiển, anh thích em”
Giọng nói trầm thấp dễ nghe của người đàn ông vang lên bên tai cô.
Cố Thiển trợn tròn mắt, “Anh hai, anh…”
Bất ngờ không kịp đề phòng bị tỏ tình, Cố Thiển cả người ngây ra như phỗng, anh gạt người đi, anh làm sao có thể thích cô?
Mặc Bắc Trần giơ tay nắm lấy cằm của cô, ánh mắt dừng ở trên đôi môi đỏ hồng.
Vừa rồi ở bên ngoài căn hộ Thanh Thủy Loan. Cho dù cách một khoảng, cũng nhìn thấy bọn họ đang hôn nhau trong xe.
Đáy mắt trào ra lệ khí, ngón tay ôn nhu xoa đôi môi đỏ mọng của cô, giọng nói càng trầm thấp khàn khàn, “Cho nên anh tha thứ cho em trong khoảng thời gian này, không nên khiêu chiến quyền uy của anh nữa, nếu anh tức giận sẽ làm em bị thương”
Da đầu Cố Thiển tê dại, anh quả nhiên đã biết.
Cô không kịp giải thích, bởi vì trong nháy mắt tiếp theo, anh đã hung hăng hôn cô, thân thể hai người mập mờ dán vào nhau.
Cô kịp phản ứng, vội vàng giãy dụa.
Mặc Bắc Trần dễ dàng giơ tay cô lên cao, úp ngược lên nóc xe, sự không phối hợp của cô khiến đáy lòng anh tức giận càng sâu, anh cắn vành tai cô, giọng nói gần như ôn tồn, rồi lại lộ ra sự tàn nhẫn bén nhọn.
“Thiển Thiển, Thẩm Trường Thanh đang ngoài cửa, em còn chọc anh tức giận, anh không ngại để anh ta nhìn xem, anh yêu em như thế nào”
Cố Thiển phản xạ có điều kiện nhìn về phía cửa chính, trong ánh sáng lờ mờ, nơi đó quả thật có một chiếc xe màu đen đỗ.
Không thấy rõ người trong xe, nhưng đó đúng là xe của Thẩm Trường Thanh.
Trái tim Cố Thiển run lên, trước mắt phủ một tầng sương mù, hình như cô đã làm hỏng chuyện mất rồi!
Cô muốn ở bên Thẩm Trường Thanh, vì thế lừa trên gạt dưới, chuyện gì không nên làm đều làm hết. Kết quả lại đem người quan tâm nhất tổn thương đến thương tích đầy mình.
“Mặc Bắc Trần, anh thật vô sỉ”
Chống lại ánh mắt tràn đầy chán ghét cùng oán hận của cô, ngực Mặc Bắc Trần xẹt qua một vệt đau đớn bén nhọn, anh nuôi dưỡng tiểu bạch thỏ rốt cục học được cắn người, cắn thứ nhất lại là anh.
Trong lòng có bao nhiêu phẫn nộ, giờ phút này có bao nhiêu không cam lòng.
Xoay mặt cô lại, anh hung hăng hôn lên. Thật muốn đem nàng nhào vào trong cốt huyết, ở trên người cô khắc xuống tên Mặc Bắc Trần ấn tích, như vậy cô sẽ không bị nam nhân khác nhớ thương.
Cố Thiển thống khổ nhắm mắt lại, nước mắt bất ngờ không kịp đề phòng lăn xuống, bị người không yêu cưỡng hôn, thì ra khó chịu như vậy.
Nói cái gì thích cô, chẳng qua là ham muốn chiếm hữu của anh quấy phá.
Cô hận mình không đủ mạnh mẽ, càng hận mình không đủ quyết đoán. Chỉ cần đẩy anh ra, chạy về phía Thẩm Trường Thanh là được.
Nhưng cô sợ, sợ chọc giận anh, anh sẽ chiếm hữu cô trước mặt Thẩm Trường Thanh.
Mặc Bắc Trần đầu lưỡi nếm được một chút chua xót, trong lòng anh thất bại lại không cam lòng, bảo vệ cô mười lăm năm, như thế nào liền như vậy không cẩn thận, để cho trong lòng cô có người khác?