Ôn Thiên gật đầu: “Mưa kéo dài, thoát lũ khó quá, nếu không khơi thông thì kênh mương sẽ bị bồi lắng, phù sa quá dày, nước mưa thoát không kịp, rất dễ chảy ngược về đài. Dù hôm nay đã xây xong thì sau này vẫn cần phải củng cố nhiều lần, không thì đài sập mất, thế thì chi bằng dời ngày sĩ tử lên đài, đợi mưa tạnh rồi tính tiếp.”
“Việc này…” Trương Chính Thanh hỏi, “Có cần xin phép Chiêu vương điện hạ không?”
Ôn Thiên gật đầu, “Cậu xuống núi báo cho điện hạ biết một tiếng, đợi ta kiểm tra xong kênh mương rồi quyết định tiếp vẫn chưa muộn.”
***
Lão thái phó nhìn Tạ Dung Dữ: “Ngày hôm đó điện hạ không hề gặp Ức Khâm ở dưới núi đúng không?”
Tạ Dung Dữ im lặng không đáp.
Ngày mồng tám tháng bảy năm Chiêu Hóa thứ mười ba, đúng là y không hề gặp Trương Chính Thanh, đến tận đêm khuya y đội mưa về núi, thậm chí cũng không thấy Ôn Thiên đâu.
Không một ai báo cho y biết cần phải dời ngày lên đài.
“Bởi vì… Ức Khâm cho rằng, điện hạ ngài sẽ không đồng ý.” Lão thái phó nói.
Tiểu Chiêu vương là vương cơ mà, y gần như là người cao quý nhất ở thế hệ bọn họ, tới mức tiên đế dạy dỗ y còn nghiêm hơn cả Gia Ninh đế, huống hồ bấy giờ y vẫn còn nhỏ tuổi, trải đời chưa nhiều, mà lên đài cúng tế là ngày quan trọng, nên cho rằng y không dời ngày cũng là điều hợp lý.
Quan trọng hơn hết, trong lòng Trương Chính Thanh lúc ấy có một bí mật không muốn ai biết…
***
Trương Chính Thanh không đi tìm Tạ Dung Dữ, y ngồi trên một tảng đá bên đường, mưa như trút nước từ trên trời rơi xuống, ý tưởng điên rồ trong lòng ngày một lớn dần, hòa vào màn mưa.
Danh sách sĩ tử lên đài bị lão thái phó dùng để giao dịch.
Các sĩ tử bước lên đài không chỉ để tưởng nhớ sĩ tử nhảy sông Thương Lãng nữa rồi.
Tiển Khâm Đài đã không còn sạch sẽ.
Nếu đã vậy, bọn họ có tư cách gì bước lên đài vào ngày mồng chín tháng bảy?
Mồng chín tháng bảy là ngày giỗ phụ thân hắn cùng bậc tiên liệt nhảy sông.
Trương Chính Thanh nghĩ, nếu có thể dời ba ngày, không, dù chỉ dời một ngày, chỉ cần dời khỏi ngày mồng chín tháng bảy rồi để sĩ tử lên đài tế lễ, thì vạt áo trắng được nước sông Thương Lãng gột rửa sẽ không lấm bẩn.
Trương Chính Thanh sợ rằng nếu Tiểu Chiêu vương biết cần dời ngày lên đài, không những không phê duyệt mà sẽ cùng Ôn Thiên tìm cách giải quyết, thậm chí tìm thấy một điểm kênh mới, cử thêm nhân lực để đào kênh, nên hắn mới không xuống núi tìm Tạ Dung Dữ.
Hắn nhất định phải tìm biện pháp làm cho mọi thứ trở nên cấp bách, để ngày lên đài nhất định phải hoãn lại, để Tiểu Chiêu vương không có thời gian nghĩ cách đối phó.
Trương Chính Thanh đi vòng đến một điểm thoát nước ở phía sau núi, nói với các công nhân đang đào kênh, “Chư vị vất vả rồi, quay về nghỉ ngơi thôi.”
Trong màn mưa, đội trưởng công nhân xoay mặt sang hỏi: “Giám sát Ôn bảo thế à?”
Trương Chính Thanh chỉ cười không đáp, “Sáng mai sĩ tử lên đài rồi, đào kênh mương cũng đâu thể xong ngay trong đêm nay, chư vị về đi, kẻo sáng mai đại quan triều đình và các sĩ tử lên núi, tưởng rằng Tiển Khâm Đài vẫn còn chưa xây xong.”
Các công nhân không lấy làm nghi ngờ, nhanh chóng thu dọn đồ đạc ra về.
Vào nửa đêm khi rất nhiều người đã chìm trong giấc ngủ, Trương Chính Thanh một mình cầm ô đứng dưới mưa, dưới ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn gió, hắn nhìn nước kênh chảy xuôi như dòng sông nhỏ trước mặt, phù sa nhanh chóng tích tụ dưới đáy kênh, dòng nước bị chặn, từ từ hóa thành bãi nước đọng.
Trương Chính Thanh nghĩ, nếu như vậy, hẳn là ngày lên đài có thể sẽ được dời lại.
Giờ Tý đêm hôm ấy, Ôn Thiên không chờ Tạ Dung Dữ kịp, tự mình kiểm tra các kênh mương trong núi, khi đến lưng núi, ông thất sắc khi thấy vũng nước tích tụ và phù sa chắn ngang dòng nước.
Ôn Thiên cuống lên, lập tức đi tìm Huyền Ưng vệ ở gần đấy, yêu cầu hoãn ngày lên đài, kiểm tra tất cả các con kênh xem có tình trạng nước chảy ngược về tòa tháp hay không.
***
“Tiếc thay,” Lão thái phó bật cười, “Huyền Ưng vệ mà Ôn Thiên tìm lại là Đô Điểm Kiểm của Huyền Ưng Ti.”
Khi ấy triều thần sĩ tử đã tề tựu tại huyện Sùng Hương, lão Chỉ huy sứ của Huyền Ưng Ti và Tiểu Chiêu vương xuống núi, việc tuần tra trong núi giao lại cho Đô Điểm Kiểm.
Đô Điểm Kiểm cũng làm hết bổn phận, chỉ có một điểm không ổn, hắn chính là tai mắt liên lạc của Khúc Bất Duy và Chương Hạc Thư ở Lăng Xuyên.
Sĩ tử lên đài mang ý nghĩa to lớn, đối với Ôn Thiên, cúng tế sớm hay muộn một ngày không có gì khác nhau, nhưng đối với các sĩ tử mà nói lại cách biệt một trời một vực, khó khăn lắm mới được tuyển chọn, lên đài vào ngày giỗ mồng chín tháng bảy ắt sẽ nở mày nở mặt, nhưng nếu đẩy sang mồng mười, tất sẽ bị người ta đem ra bàn tán, xuất thân cũng không “chính thống”.
Mà đối với các sĩ tử muốn bước lên trời mà nói, quan trọng nhất chính là “xuất thân” này.
Đô Điểm Kiểm biết được sự khác biệt ấy, do đó khi biết Ôn Thiên muốn dời ngày cúng tế, hắn chỉ hỏi một câu, “Nếu đợi đến sáng lên đài thì liệu đài có sập không?”
“Cũng chưa chắc, nhưng nếu nền móng yếu, cho dù xây xong thì sau này cũng cần gia cố lại, xin Điểm Kiểm đại nhân mau chóng tăng cường nhân lực đào mương, cũng báo cho Chiêu…”
Nhưng chưa đợi Ôn Thiên nói hết, Đô Điểm Kiểm đã đưa mắt nhìn ra sau, hai Huyền Ưng vệ lập tức bước tới kéo Ôn Thiên đi.
Đô Điểm Kiểm giam lỏng Ôn Thiên sau núi, nói rằng đợi xong lễ tế trên đài thì sẽ thả ông ra.
Song, đêm hôm ấy đã được định trước sẽ không yên bình, lại có một thư sinh khác lên núi, nói rằng muốn gặp Ôn Thiên và Tiểu Chiêu vương.
Thư sinh này chính là Từ Thuật Bạch, người về sau đã chết trên đường lên kinh.
Đô Điểm Kiểm lấy cớ qua loa: “Giám sát Ôn và điện hạ đang kiểm tra kênh mương, nếu có việc thì ngươi cứ viết thư đi, đợi giám sát Ôn về, ta nhất định sẽ thay mặt chuyển giao.”
Lúc đó lão chưởng sứ bộ Chuẩn và các Hiệu úy của Huyền Ưng Ti đều có mặt, bao gồm Vệ Quyết và Chương Lộc Chi, nhận được thư cũng không mở ra xem mà gọi một thân tín tới, để người này giao thư cho Ôn Thiên.
Thật ra chính Đô Điểm Kiểm cũng không mong Tiển Khâm Đài gặp chuyện, nhưng hắn không dám để người khác biết mình đã giam lỏng Ôn Thiên, cho tới khi lão Chưởng sứ và các Hiệu úy rời đi, hắn mới vội vàng làm theo lời Ôn Thiên, dẫn người ra sau núi đào kênh mương.
***
Sáng sớm ngày mồng chín tháng bảy năm Chiêu Hóa thứ mười ba, mưa to như thác đổ.
Trời vừa hửng sáng, Tạ Dung Dữ đã có mặt dưới Tiển Khâm Đài, đến giờ Dần y mới quay về núi, gần như mất ngủ cả đêm, nhưng y đứng đợi trong mưa đã lâu, sĩ tử lên đài cùng đông đảo quan viên đã tới mà vẫn chẳng thấy bóng dáng Ôn Thiên đâu.
“Không tìm thấy giám sát Ôn đâu, phải làm gì bây giờ?” Có người che ô đứng cạnh y hỏi.
Mưa quá lớn, đài cao như biến mất sau màn mưa, Tạ Dung Dữ ngước mắt nhìn Tiển Khâm Đài, “Cho người tiếp tục tìm kiếm, Tiển Khâm Đài do Ôn tiên sinh xây nên, không có ông ấy, lễ tế sẽ…”
Lễ tế sẽ tạm hoãn ư?
Tạ Dung Dữ dừng lại.
Không có đầy đủ lí do thì làm sao hoãn được buổi lễ trọng đại này đây?
Chỉ huy sứ của Huyền Ưng Ti nhận lệnh, điều động tất cả nhân lực có thể sử dụng để tìm kiếm Ôn Thiên, lão Chưởng sứ bộ Chuẩn dẫn Vệ Quyết cùng Chương Lộc Chi ra sau núi tìm.
Bấy giờ đã quá giờ Mão, sĩ tử lên đài được ấn định vào giờ Mão canh ba, trước đó còn cần tháo gỡ cây cột gỗ chống đài.
Đường núi phía sau hiểm trở, trong rừng rậm giữa tiếng mưa xối xả, cuối cùng lão Chưởng sứ cùng hội Vệ Quyết cũng nghe thấy tiếng kêu cứu của Ôn Thiên.
Ông bị giam trong một căn nhà hoang giữa rừng.
Đầu ngón tay ông bê bết máu, cả cánh tay bầm tím sưng vù, có vẻ như ông đã dùng sức muốn tự mình phá cửa.
Có một lá thư nằm dưới đất.
Chính là thư của Từ Thuật Bạch, trong thư nói những cây cột chính chống đỡ đền Tiển Khâm đã bị thúc phụ Từ Đồ của y tráo đổi, y không biết ai đã xúi giục thục phụ làm chuyện đó, nói với Ôn Thiên là bởi vì không biết những cây cột ấy có ảnh hưởng gì đến Tiển Khâm Đài không.
Từ Thuật Bạch không hiểu rõ chuyện xây dựng, càng không biết Tiển Khâm Đài được xây nên từ đền.
Sao có thể không ảnh hưởng được?
Những cây cột chính đó là giá đỡ căn bản của Tiển Khâm Đài.
Lúc lão Chưởng sứ và mấy người Vệ Quyết tìm được Ôn Thiên, thấy mặt ông tái mét không sắc máu, thậm chí ông còn không kịp giải thích, chỉ run run nói: “Không được lên, không được lên… sẽ sập mất….” Rồi lao vọt về núi Bách Dương.
Nhiều năm sau khi hồi tưởng lại, thật ra chẳng ai muốn Tiển Khâm Đài sập cả.
Mọi người đều cầu chúc cho nó, hi vọng nó có thể đứng sững trên núi Bách Dương, vĩnh trú thế gian.
Chẳng qua con người ai cũng có sự ích kỷ của riêng mình, rồi vì sự ích kỷ đó là bước thêm một bước, hoặc vài bước.
Để lập công và muốn kiếm bạc, Hà Hồng Vân đã tráo đổi cột gỗ xây đền Tiển Khâm.
Sau khi Chiêu Hóa đế biết mình không thể đến đền Tiển Khâm cúng tế, ngài đã đổi đền thành đài, dùng lễ tế trọng đại kỷ niệm chiến công của mình.
Lão thái phó mến mộ tài năng, để cứu sĩ tử bị lưu đày, ông đã dùng danh sách Tiển Khâm Đài giao dịch với Chương Hạc Thư.
Và để các sĩ tử mình nhắm trúng được lên đài, Chương Hạc Thư đã cùng lão thái phó nghĩ cách đổi bản vẽ.
Trương Chính Thanh hi vọng dời lễ tế lùi một ngày, muốn Tiển Khâm Đài được sạch sẽ, đuổi công nhân đào kênh quay về.
Còn Đô Điểm Kiểm, vì để lễ tế được diễn ra đúng kì hạn mà giam lỏng Ôn Thiên môt đêm.
Tiếc thay tất cả đều đã quên, Tiển Khâm Đài chỉ là Tiển Khâm Đài.
Ngày qua ngày, mưa lớn xối xả không ngớt như sự trừng phạt của trời cao vẫn không khiến mọi người nhận ra rằng, bên trên tòa tháp ấy chỉ có sương mù không tan, nào có mây xanh.
Nguyên liệu của đền Tiển Khâm bị tráo đổi, Chương Hạc Thư muốn sĩ tử nhà nghèo được lên đài mà sửa đổi bản vẽ, dù Ôn Thiên đã sửa lại lần nữa thì vẫn không phù hợp với trụ chống bên dưới. Cho dù vậy, Tiển Khâm Đài cũng không đến nỗi sẽ sập ngay tức khắc, nhưng mưa lớn mấy ngày liền khiến cọc gỗ cắm xuống đất mục nát, tuy Ôn Thiên đã cho người dốc sức đào kênh thoát nước, nhưng Trương Chính Thanh đã đuổi công nhân về để dời lễ tế; tuy sau khi Đô Điểm Kiểm giam giữ Ôn Thiên đã đích thân dẫn người đào mương, nhưng ông ta đã quên kiểm tra có nước chảy ngược về tòa tháp hay không.
Lũ kênh tụ dưới đất, con đường xuống núi bị phù sa chặn lại đã lặng lẽ chảy ngược về tòa tháp. Trụ chống lẽ ra còn lâu mới mục nát đã bị ngấm mưa mục ruỗng, lại còn bị hư hại do tòa tháp xây sai, lũ ngầm không thoát được đã trở thành tác động cuối cùng, khiến Tiển Khâm Đài biến thành bèo mất rễ, chỉ được chống đỡ bởi một cây cột gỗ sắp sửa bị tháo dỡ.
Gần đến giờ Mão canh ba, mưa vẫn không có dấu hiệu ngừng rơi.
Tạ Dung Dữ che ô đứng trong mưa, bên cạnh có người hỏi:
“Có cần tháo không?”
“Vẫn chưa tìm được Ôn Thiên, mong điện hạ ra lệnh, có cần tháo không?”
“Đã định là hôm nay rồi, không thể không tháo, tháo đi!”
Mưa ào ào trút xuống che khuất mọi thứ trước mặt y, thậm chí che lấp cả mặt trời. Tạ Dung Dữ không thấy được bên kia ngọn núi, vị kiến trúc sư đang lao về phía mình như điên, chạy về phía tòa tháp sắp sửa sập, dẫu cho ông không thể dùng máu thịt cơ thể để ngăn đài cao nghiêng ngả.
Cơn mưa nặng hạt át hết mọi âm thanh.
Tạ Dung Dữ ngẩng đầu lên, trong mưa, y hoàn toàn không thấy được Tiển Khâm Đài.
Trước khoảnh khắc trời đất tối sầm, y khẽ nói: “Tháo đi.”