Hàn Lập cũng không có sử dụng bí thuật xua tan đi những thứ trong đầu, ngược lại còn từ từ nhấm nháp nỗi khổ tương tư này.
Không biết qua bao lâu, thú xa cuối cùng cũng ngừng lại, ngoài xe truyền ra tiếng xa phu cực kỳ cung kính:
“Tiền bối, địa phương mà ngài muốn đi là đây rồi. Tiền bối có muốn xuống xe không?”
“Nếu đã đến, tự nhiên phải xuống xe.”
Hàn Lập âm thầm hít sâu một hơi, áp đi tạp niệm trong lòng, hai mắt vừa mở trả lời một câu.
Tiếp theo hắn đứng dậy, không chút hoang mang đi xuống thú xa.
Thiếu nữ áo vàng tuy rằng thấy Hàn Lập không có nói tới mình nhưng do dự một chút vẫn cắn răng xuống theo.
Thiếu nữ cũng rất thông minh, biết thân đã như cá nằm trên thớt, tự nhiên vẫn phải nhu thuận một ít mới tốt cho bản thân. Nếu mà để cho kẻ thần thông thâm sâu truowcs mắt không vui, thì hắn hẳn là có rất nhiều biện pháp để cho mình cầu sống không được cầu chết không xong!
Hàn Lập vung tay ném cho xa phu một khối ma thạch sau, phóng mắt nhìn một cái, trên mặt hiện ra vẻ hài lòng.
Chỉ thấy trước mắt hắn là vách núi cao hơn ngàn trượng.
Dựa vào vách núi là mảnh lớn kiến trúc tương tự như lầu các cùng động phủ, từng tòa từng tòa trải rộng khắp nơi trên vách núi.
Mà tại vách núi gần nhất, có một tòa lầu cực lớn cao tới mấy chục trượng, trên đỉnh đề ba chữ “Thánh Linh viện” màu bạc cực lớn.
Bên dưới tòa lầu đó bày có một mộc bàn màu đen, một ma tộc đang nằm xấp trên đó, ma tộc này có mái tóc xám trắng dường như tuổi tác không nhỏ, bộ dáng đang ngủ say sưa, bên cạnh có mấy đồng tử sai vặt đứng hầu, tất cả đều yên lặng không dám làm hỏng giấc ngủ của lão ma tộc.
Hàn Lập ánh mắt dừng lại trên người lão niên ma tộc, ánh mắt toát ra vẻ lạnh lẽo, khóe miệng hơi giật giật.
Một lát sau, lão niên ma tộc đang say giấc bỗng nhiên đứng dậy, đồng thời vội vàng lớn tiếng hô:
“Không biết là vị đạo hữu nào đến thăm bản viện, tại hạ không thể nghênh đón từ xa, mong rằng thứ lỗi.”
Lão niên ma tộc lời nói vừa dứt, liếc mắt thấy cách đó không xa hai người Hàn Lập cùng thiếu nữ áo vàng đang đứng, tinh thần chấn động lập tức mặt tươi cười tiến lên tiếp đón.
Chỉ sau thời gian một bữa cơm, Hàn Lập mang theo thiếu nữ áo vàng xuất hiện trong một tòa lầu các xây trên vách núi đá.
Lầu các này giống như treo trên bầu trời, một nửa nhập vào trong vách đá, một nửa lộ ra bên ngoài, đồng thời cấm chế pháp trận bao quanh, những cấm chế này một khi mở ra có thể hoàn toàn ngăn cách lầu các cùng bên ngoài, không bị bất cứ cái gì quấy rầy.
Nơi đây vốn là nơi đặt chân yêu thích của cao giai ma tộc độc lai độc vãng.
Mà Thánh Linh viện này, chính là nơi cung cấp chỗ ở cho các cao giai ma tộc! Chẳng qua tiền thuê nơi này so sánh với địa phương khác ít nhất nhiều hơn non nửa, nhưng cũng cao sang hơn rất nhiều, vì vậy mà cao giai ma tộc nơi đây cũng chẳng tiếc chút tiền.
Lúc này, Hàn Lập mang theo thiếu nữ vẫn chưa xem xét kỹ khối kiến trúc này, chỉ là dùng thần niệm quét qua một lượt cũng đã khá thông thuộc nơi đây, khá hài lòng giao ra cho lão niên ma tộc đại thủ bút ma thạch, đem nơi này tạm thời thuê một năm.
Hiện tại Hàn Lập đã đem cấm chế lầu các toàn bộ mở ra, đồng thời mang theo thiếu nữ đến tầng cao nhất, sau đó ngồi trên một khối bồ đoàn, đồng thời ra hiệu cho thiếu nữ ngồi xếp bằng đối diện.
Thiếu nữ áo vàng mặc dù trong lòng thấp thỏm, nhưng không dám làm trái điều gì, nhu thuận nghe theo.
Lúc này, tay áo Hàn Lập rung lên điểm ra một chỉ, ngay lập tức mấy chục trận kỳ hướng bốn phía bắn ra, lóe lên tức thì hư không xung quanh đã không còn thấy bóng dáng.
Một lát sau, một màn sáng xanh thẳm hiện ra, đem cả tầng lầu các bao phủ vào trong đó.
Lúc này, Hàn Lập mới yên tâm khẽ mỉm cười với thiếu nữ, một tay đột nhiên vỗ vào hư không.
“Phì phì” một tiếng, một cỗ pháp lực cực kỳ cường đại như thủy triều từ trong bàn tay hắn phun ra, đem cơ thể thiếu nữ trong cấm chế tán đi khắp nơi.
Mà trên da thịt thiếu nữ áo vàng ma văn như ẩn như hiện, khoảnh khắc kêu lên “phanh phanh” hóa thành từng đoàn hắc khí tan vỡ.
Thiếu nữ chỉ cảm thấy linh lực trong cơ thể cuộn lên, nguyên bản cấm chế pháp lực một lần nữa lại xuất hiện tại kinh mạch, thiếu nữ mừng như điên lắp bắp nói:
“Tiền bối, ngươi đây là…”
“Ngươi tên gọi là gì?” Hàn Lập căn bản không có ý tứ trả lời, ngược lại hướng nàng khe khẽ mỉm cười, hỏi một câu.
“Vãn bối gọi Chu Quả Tâm” thiếu nữ áo vàng chỉ hơi hồi hộp, lập tức cho biết.
“Nhìn ngươi một chút khí tức ma tộc cũng không có, hẳn là thuần túy nhân tộc? Là tự mình tiến vào bản giới, hay bị người từ linh giới đửa đến.” Hàn Lập tiếp tục hỏi.
“Vãn bối là tự mình tiến vào!” Thiếu nữ áo vàng thì thào trả lời.
“Tự mình vào! Ngươi sao vào được? Lấy tu vi của ngươi, cũng không thể có năng lực phá vỡ hư không. Chẳng lẽ còn có đồng bạn cùng tiến vào?” Câu trả lời này làm Hàn Lập có chút bất ngờ, hai mắt híp lại, nhàn nhạt hỏi một câu.
“Không có, vãn bối là một mình lưu lạc tới ma giới.”
“Một mình ngươi, có chút ý tứ. Vậy ngươi tu luyện Tố Nữ Luân Hồi công là do ai dạy?” Hàn Lập vẻ mặt không đổi, nhưng lại hỏi một vấn đề bất ngờ.
“Tiền bối cũng biết sở tu công pháp của vãn bối, đây là bộ công pháp của gia mẫu truyền thụ!” Thiếu nữ áo vàng nghe Hàn Lập hỏi, hơi chút do dự, liền thành thật trả lời.
Dẫu sao loại sự tình như vậy, thực tại không cần phải ẩn giấu.
“Mẫu thân ngươi là ai, làm thế nào có được công pháp Tố Nữ Luân Hồi công?” Hàn Lập vẻ mặt khẽ động, có mấy phần ngưng trọng lại hỏi.
“Cái này…” Thiếu nữ áo vàng sắc mặt khẽ biến, trên mặt hiện ra vẻ do dự.