Có lẽ, tất cả người rơi xuống đều bị tách ra, không thể liên hợp hành động.
Đương nhiên, đây chỉ là Dương Khai kết hợp hiện trạng mà suy đoán, hắn không thể chứng thực.
Nếu không đợi được Khang Tư Nhiên, vậy Dương Khai chỉ có thể hành động một mình. Nghĩ vậy, hắn không chần chờ, vươn tay chạm vào pháp trận, điều động lực lượng hệ hỏa truyền vào đó.
Khí tức nóng bỏng xuất hiện, phòng đá rung lên, những đường nét pháp trận sáng lên.
Dương Khai thấy thế, trong lòng biết đúng rồi, pháp trận này quả thật cần lực lượng hệ hỏa để kích hoạt, liền điên cuồng điều động lực lượng hệ hỏa.
Ầm ầm… Tiếng động vang lên, pháp trận bùng sáng chói lọi bao phủ Dương Khai, đợi cho ánh sáng tan đi, hắn đã biến mất.
– Đây là…. Dương Khai quay đầu nhìn xung quanh, phát hiện chỗ mình hiện tại cũng là một nhà đá, nếu không có cảm giác truyền tống khi nãy, Dương Khai đã cho rằng mình chưa từng di động.
– Rốt cuộc là cái chuyện gì! Dương Khai cau mày, không thể hiểu nổi.
Trong động phủ xa xưa, có bố trí nhiều trận pháp như thế, điều này có thể hiểu được, không có động phủ võ giả nào lại đi không bố trí những thứ này. Nhưng động phủ chỗ này thì kỳ lạ, rất nhiều phòng đá y chang nhau, mà nhà đá đầu tiên hắn đi qua, chỉ cần truyền lực lượng hệ hỏa vào pháp trận là có thể đi qua bình yên, không có một chút khó khăn, càng không có nguy hiểm, không biết trong phòng đá này thì thế nào.
Đang lúc khó hiểu, tiếng ầm ầm quen thuộc lại vang lên, sau đó Dương Khai nhìn thấy ở giữa phòng đá trồi lên một bệ đá y như khi nãy.
Hắn nhíu mày, đành phải tới đâu thì tới, đi lên bệ đá.
Nhìn vào, Dương Khai khẽ kêu một tiếng.
Bởi vì bệ đá này không có đường vẽ trận pháp, thay vào đó là rất nhiều chỗ lõm.
Các chỗ lõm này đều đặt những dược liệu chủng loại khác nhau.
Những dược liệu này dùng biện pháp đặc biệt bảo tồn, giữa mấy ngàn năm cũng không hỏng, không mất dược tính, nhìn như vừa mới hái xuống.
Dương Khai nhìn qua, phát hiện những dược liệu này đều hiếm thất, mình chỉ nhận ra hai ba phần mười, còn lại đều không biết.
Tiếp theo, hắn chuyển chú ý xuống dưới bệ đá, quả nhiên nhìn thấy hàng chữ nhó. Phủi tro bụi, Dương Khai nhìn hàng chữ đọc ra tiếng: – Chọn ra 15 loại thảo dược có độc, sẽ có thể kích hoạt trận pháp!
– Chọn ra 15 loại? Dương Khai cả kinh, thế mới đếm kỹ số dược liệu trên bệ đá, phát hiện có tổng cộng 25 loại, tức là quá nửa dược liệu có độc.
Chủ nhân động phủ này rốt cuộc muốn làm gì? Đưa ra đề khó như vậy, Dương Khai tràn đầy khó hiểu.
Lắc đầu, hắn tập trung tâm thần, chú ý quan sát 25 loại dược liệu.
Tuy rằng hàng chữ nhỏ trên bệ đá không nói rõ hậu quả nếu chọn sai, nhưng Dương Khai sẽ không tùy ý thử. Động phủ này, mặc kệ có phải của Công Tôn Mộc để lại hay không, cũng tuyệt đối là sở hữu của cường giả Đế Tôn Cảnh.
Thủ đoạn của Đế Tôn Cảnh, Dương Khai không thể suy đoán, một khi chọn sai, có thể sẽ ngã xuống trong này.
Hắn không dám lấy tính mạng của mình đi đùa giỡn, thần sắc nghiêm nghị.
– À! Gốc Thiên Tâm Lan này có độc, gốc Uế Âm Thảo này cũng vậy… Dương Khai nhìn một hồi, lấy ra mấy cây thảo dược mà mình nhận biết, đặt sang một bên.
Toàn bộ quá trình hắn vô cùng cẩn thận, nhưng khi lấy dược liệu không có khởi động cấm chế gì, xem ra mình chọn đúng.
Không lâu sau, hắn chọn ra 3 loại dược liệu có độc.
Những dược liệucòn lại, hắn đều không biết, một mặt là vì kiến thức nông cạn với sản vật Tinh Giới, mặt khác là vì những thảo dược này rất hiếm thấy.
Dù cho luyện đan sư bản thổ Tinh Giới đến đây, cũng không dám nói có thể biết hết thảo dược trong này.
Tuy nhiên Dương Khai là luyện đan sư, tự nhiên có nghiên cứu dược liệu, các loại dược liệu đều có quy luật cùng đặc thù dược tính riêng, cho nên dù hắn không nhận ra phần lớn dược liệu, vẫn không cản trở hắn suy đoán những dược liệu nào có độc.
Tới gần các dược liệu, ngửi kỹ, Dương Khai nhanh chóng chọn ra mấy gốc dược liệu có độc.
Những dược liệu này có chứa độc tính rất nhỏ, người thường không thể thông qua mùi mà suy đoán ra, chỉ có luyện đan sư quanh năm tiếp xúc dược liệu, hoặc có nghiên cứu sâu, mới có bản lĩnh này.
Loay hoay một hồi, Dương Khai lại chọn ra 7-8 gốc, nhưng còn hơn một nửa so với con số 15 loại.
Nhưng các dược liệu còn lại, không cách nào suy đoán ra có độc hay không.
Dương Khai ngẫm nghĩ, cảm thấy đành phải tự thử, dùng miệng lưỡi tự cảm nhận.
Nghĩ thế, hắn không chần chờ, dùng tay bấm ra một chút nhỏ trên cánh hoa lam nhạt, bỏ vào miệng nhấm.
Ngay sau đó, Dương Khai biến sắc, sắc mặt tái nhợt, vừa nhai nát mẩu hoa kia, hơi lạnh thấu tận im tràn đầy miệng, suýt đông cứng cả lưỡi hắn.
Dương Khai hoảng hốt vận chuyển lực lượng, khó khăn lắm mới hóa giải được.
– Tuy rằng rất lợi hại, nhưng cái này không có độc! Một lát sau, Dương Khai kiêng kỵ nhìn đóa hoa lam nhạt, không biết nó là loại dược liệu gì, ẩn chứa tính hàn khổng lồ như thế.
Nếu đã xác định, hắn chuyển mắt sang gốc dược liệu tiếp theo.
Y theo cách cũ bỏ vào miệng, sau đó Dương Khai ngồi xuống, mặt lúc xanh lúc tím, biểu tình vặn vẹo, đang chịu đựng giày vò cực lớn.
Chừng một nén nhang sau, hắn há miệng phun ra một ngụm máu đen, khí tức cũng suy sụp.
– Độc tính thật là hung mãnh! Dương Khai tràn đầy sợ hãi, vừa rồi hắn chỉ nhấm một chút xíu đã bị độc này hại, nếu như nuốt hết gốc thảo dược đó, vậy sẽ lập tức mất mạng.