Dương Quốc Hưng nhìn ánh mắt của cô gái tóc vàng, đối phương hoàn toàn không giống như đang nói đùa, anh ta hít sâu một hơi, nói: “Được, chuyện vừa rồi xem như tôi làm sai, nhưng không phải cô đã nói với tôi rằng Phản Tổ Minh của các cô sở hữu thực lực có thể xưng bá thế giới này à? Sao phải sợ một cái gì mà Lục… Hậu duệ của Lục Tiên!”
Dương Quốc Hưng sợ nói nhầm, vội vàng đổi giọng.
Cô gái tóc vàng cười lạnh, bảo: “Không phải sợ, tôi chỉ không muốn gây rắc rối khi đã nắm chắc thôi, anh đúng là ngu ngốc, hôm nay ra tay với người bình thường, hiện giờ Cửu Cục đã trải rộng tin tức ra ngoài, ba ngày sau sẽ có các thế lực lớn tụ tập đến Châu Xuyên, anh là người đầu tiên dám ngang nhiên phá hoại quy củ, lần này anh không sống dễ chịu được đâu, phải xem xem lão già nhà anh có năng lực bảo vệ anh hay không!”
Trên mặt Dương Quốc Hưng lộ vẻ tàn nhẫn, nói: “Nếu tôi không sống dễ chịu được, lão già đó cũng không còn mặt mũi mà sống nữa, ông ta có hôm nay đều nhờ nhà họ Dương chúng tôi!”
Cô gái tóc vàng mang vẻ mặt không đáng kể, nói: “Anh làm thế nào thì tôi không quản được, nhớ kỹ, tuyệt đối không nên làm hỏng chuyện của chúng tôi, nếu không anh nhất định sẽ hối hận!”
Cô gái tóc vàng nhìn chăm chú vào Dương Quốc Hưng một hồi, sau đó rời khỏi biệt thự.
Trong thành phố Châu Xuyên, Trương Thác và Lâm Ngữ Lam sóng vai đi trên đường, hưởng thụ khoảng thời gian yên tĩnh bình yên này, đang vào mùa hạ, trong khu chung cư trăm hoa đua nở, hồ nhân tạo nước chảy róc rách, tiếng nước chảy rất êm tai, khiến người ta không khỏi mở mang cõi lòng.
Hai người sóng vai mà đi, đi về phía nhà mình, trò chuyện một vài chuyện lý thú.
Trước khuôn viên biệt thự, Trương Thác đẩy cửa khuôn viên ra, đưa mắt nhìn Lâm Ngữ Lam, nói: “Bà xã, em đi về trước đi, anh có một số việc phải xử lý”
Lâm Ngữ Lam sửng sốt một lát, chợt khẽ gật đầu, không nói gì nữa, đi vào trong khuôn viên.
Sau khi nhìn Lâm Ngữ Lam đi vào nhà, Trương Thác đóng cửa lại, không quay đầu lại mà lên tiếng: “Hai vị, đi theo một đường rồi, có gì thì cứ nói thẳng đi”
“Ha ha” Một tiếng cười khẽ vang lên sau lưng Trương Thác, đây là một đôi người yêu trẻ tuổi, đi theo sau lưng Trương Thác cả một đường, đôi người yêu này giống y như người bình thường, không biểu hiện ra nơi nào bất thường.
Trong đôi người yêu, người phụ nữ nhìn Trương Thác, nói: “Ngài quân vương, hình như dạo này anh quên một vi.
Người đàn ông lên tiếng: “Có phải ngài quân vương đã giữ thứ đào được ở thành cổ Lâu Lan quá lâu rồi không?”