Diên cau mày, không muốn nói thêm gì nữa.
Hứa Trúc Linh nhìn sắc mặt anh ta trầm xuống, như kiểu trong lòng không vui, nên phỏng đoán bọn họ có phải là đang cãi nhau.
Cô ấy lôi kéo Bạch Minh Châu, để cô ấy nói ít đi một chút.
Đợi ăn sáng xong, cô ấy gọi Diên ra phía sau.
“Em muốn hỏi tôi chuyện tối qua à?”
“Chuyện tối qua khoan hãng nói, anh đã đồng ý với tôi, chắc chắn sẽ nói cho tôi biết. Nhưng hiện tại tôi lo cho anh và Lê Sa hơn, tôi sợ là Lê Sa đang hiểu lâm chúng ta. Diên, nếu anh đã biết rõ chúng ta không thể vượt quá thân phận bạn bè, vậy thì anh không cần cố chấp làm gì, bỏ qua đi.”
“Tôi và anh đã là quá khứ, thậm chí còn chưa từng bắt đầu. Nhưng Lê Sa không giống vậy, cô ấy là hiện tại của anh, cũng có thể là một nửa trong tương lai của anh.”
“Tôi biết, thân phận của tôi hiện tại mà nói những lời này là rất kỳ quái, nhưng tôi vẫn muốn khuyên anh. Con người không thể cứ sống mãi với quá khứ, mà cần phải đi tiếp về phía trước.
Lê Sa chính là người ở trước mắt anh, nếu anh có tình cảm với cô ấy, thì có thể bồi dưỡng đoạn tình cảm đó, đừng như trẻ con nữa, mà hấy tiếp xúc với nhau nhiều hơn. Nếu anh không thích người †a, cũng nên quyết đoán từ chối, không nên để cho cô ấy có hy vọng.”
“Tôi với cô ấy…..một lời không thể nói hết được, không giống như em nghĩ.”
Bọn họ chính là đang giả vờ, không thể nói đến tình cảm chân thật được.
Nhưng những lời này anh khó có thể mở miệng nói ra được, chỉ có thể để bọn họ tiếp tục hiểu lầm mà thôi.
Hứa Trúc Linh thấy anh ta như vậy, cũng không biết nên khuyên giải thế nào nữa.
Cô ấy cho rằng khi Diên buông bỏ được, thì mới có thể tiếp nhận người khác.
Diên đã không chỉ một lần nói với cô ấy, không có tình cảm nam nữ với cô ấy, chỉ có tình nghĩa bạn bè.
Mặc dù không biết đoạn tình cảm này thuần túy bao nhiêu, nhưng cô ấy biết, Diên đã tỉnh ngộ, sẽ không có chủ ý nào khác.
Cho dù như vậy, anh ấy vẫn nên bắt đầu nghĩ đến chuyện tình cảm của bản thân mình.