Mấy chục võ giả, nháy mắt ngã xuống quá nửa, cấp bậc Phản Hư Cảnh thì càng không ai còn sống, những Hư Vương Cảnh dù là sống được cũng đều bị thương, nghiêm trọng một chút thì mất tay mất chân, rất là thê thảm.
Ở đằng xa, sắc mặt Dương Khai không khỏi trầm xuống, Khang Tư Nhiên càng tái nhợt, vẫn còn sợ hãi.
Nếu không phải vừa rồi Dương Khai nhanh tay, kéo lão lại, bây giờ lão không chết cũng phải trọng thương.
– Sau khi phá giải cấm chế, quả nhiên còn có cạm bẫy khác! Lời của Tông Thanh bỗng nhiên truyền đến.
Liêm Vu Minh gật đầu: – May mắn sớm có phòng bị, không thì…
Hắn nói rồi còn nhìn xung quanh, những võ giả còn sống nhìn ánh mắt của hắn ngó tới, trong lòng căm phẫn, sắc mặt giận dữ.
Nhưng không ai dám nói gì.
Bởi vì mọi người đều biết, hiện tại nói cái gì cũng vô dụng, dù nói lần này Liệt Hỏa Điện không phúc hậu, nhưng đi ra ngoài, chỗ nào mà không ngươi lừa ta gạt? Chỗ nào mà không có đấu đá hục hặc? Bản thân mình không phòng bị được, làm sao trách được người ta, trách là trách mình không biết cẩn thận hơn.
Huống chi, Liệt Hỏa Điện hiện tại không tổn hại, có hai cường giả Đạo Nguyên Cảnh trấn thủ, không chủ động ra tay với người khác, hiện tại nếu như chỉ trích bọn họ, làm không xong sẽ chọc bọn họ đuổi tận giết tuyệt.
Chuyện ngu xuẩn như vậy, sẽ không ai đi làm.
– Hả? Tông Thanh bỗng quay đầu liếc qua Dương Khai cùng Khang Tư Nhiên đứng xa mấy chục trượng, khẽ kêu một tiếng, rất bất ngờ vì hai người này vẫn bình yên.
Tuy nhiên hắn vẫn không để ý lắm, mà quay sang nói với người Liệt Hỏa Điện: – Cấm chế đã mở, vào thôi.
Nói rồi, dẫn đầu phóng vào trong cánh cửa hiện ra trên vách đá.
Những người Liệt Hỏa Điện khác cũng theo sau, không bao lâu là đi hết.
Đến lúc này, mới có tiếng mắng to truyền ra, nhưng các võ giả này cũng chỉ mắng cho sướng miệng, thương vong thảm thiết, còn ai dám đi thăm dò động phủ xa xưa này? Không nói bên trong có cấm chế khủng bố hơn, chỉ nói đám người Liệt Hỏa Điện âm hiểm đó đều không dễ chọc. Lấy trạng thái hiện tại mà đi vào, vậy tuyệt đối là chết chắc.
Cho nên mắng một hồi, không ít người liền bay đi, muốn tìm chỗ trị thương.
Dương Khai cùng Khang Tư Nhiên nhìn nhau, sắc mặt đều khó coi.
Dù đã sớm biết người Liệt Hỏa Điện không dễ nói chuyện như thế, nhưng không ai ngờ bọn họ mượn đao giết người, trực tiếp diệt trừ gần hết đối thủ tiềm tàng.
Hiện tại trong võ giả bên ngoài, còn yên lành chỉ có Dương Khai cùng Khang Tư Nhiên, tùy tiện đi vào trong, lỡ như đụng tới đội ngũ Liệt Hỏa Điện, kết quả như thế nào, hai người đều hiểu.
Trong khi hai người do dự, vết nứt trên vách đá lại phát ra tiếng ầm ầm, nghe vậy, hai người cả kinh nhìn lại, khe hở đó đang khép lại với tốc độ kinh người.
– Cửa vào không thể tồn tại lâu dài? Dương Khai không khỏi đổi sắc, vội hỏi: – Khang huynh, có vào hay không?
Sắc mặt Khang Tư Nhiên biến đổi một hồi, trong lòng chần chờ, nhìn thấy cửa hang sắp đóng lại, mới cắn răng nói: – Dương huynh, ngươi trở về đi, một mình ta đi vào!
Hiển nhiên là lão không muốn liên lụy Dương Khai.
Dứt lời, người chợt lóe, trực tiếp bay tới vách đá.
Ngay sau đó,lão lắc mình vào trong Nguyên Đỉnh Sơn, quay đầu nhìn lại, cửa hang đã đóng.
Chợt có phát giác, Khang Tư Nhiên quay đầu, liền thấy Dương Khai đang mỉm cười nhìn mình.
Lão lại không phát hiện Dương Khai cùng vào với mình, không khỏi kinh hãi: – Dương huynh, ngươi…
– Có lời chờ lát nữa rồi nói, trước tiên giải quyết chuyện trước mắt. Dương Khai cười ha ha, sau đó xoay người, nhìn về phía trước.
Đằng trước, có hai đệ tử Liệt Hỏa Điện Hư Vương tam tầng cảnh đang lạnh lùng nhìn tới, sắc mặt bất thiện.
Người bên trái thân hình cao to, có lẽ vì tu luyện công pháp hệ hỏa, da thịt toàn thân đỏ rực, ngay cả tóc cũng đỏ. Người bên phải lùn mập, ưỡn bụng phệ, cười híp mắt nhìn hai người Dương Khai, mặt béo ú, mắt híp nhỏ, không thấy được con mắt ở đâu.
Khang Tư Nhiên thấy thế, không khỏi cau mày, tự nhiên biết 2 người này là Liệt Hỏa Điện để lại canh cửa vào, phòng ngừa có người đi vào.
Nghĩ lại, lão chắp tay nói: – Hai vị, đây là ý gì?
Võ giả cao to bên trái nghe thế, không nói gì, nhưng võ giả mập cười nói: – Là ý gì các ngươi còn không rõ sao? Mọi người đều hiểu chuyện, ta không muốn nhiều lời, bây giờ cửa vào đã đóng, xem ra sẽ không còn người khác vào nữa, hai vị cảm thấy muốn đấu với sư huynh đệ chúng ta, hay là ngồi xuống, mọi người tùy ý tâm sự, giết thời gian?
Khang Tư Nhiên biến sắc quát khẽ: – Các hạ nói như vậy, là không muốn cho chúng ta qua?
Võ giả mập chắp tay, nói: – Hai vị phó điện chủ có lệnh, tại hạ không dám không nghe, bằng hữu đừng làm khó chúng ta. Tốt xấu gì chúng ta cũng cùng hợp sức phá vỡ cấm chế, coi như có chút cảm tình.
– Qua cầu rút ván, Liệt Hỏa Điện thật là thủ đoạn mà. Khang Tư Nhiên xanh mặt, trầm giọng nói: – Nếu như Khang mỗ vẫn muốn qua?
Sắc mặt võ giả mập trầm xuống, híp mắt lóe lên tia sáng lạnh, giọng lạnh lùng nói: – Nếu như thế, vậy đừng trách sư huynh đệ ta vô tình.
– Đợi đã! Đúng lúc này, Dương Khai lại giơ tay hô.
Võ giả mập nhìn sang Dương Khai, vốn hắn tưởng Dương Khai muốn nói gì, nhưng đập vào mắt là một đạo hào quang như mũi tên bắn tới.
Võ giả mập biến sắc, không cần nghĩ liền hit sâu, thân mình càng thêm mập ra, hình thể phình to.
Hắn há miệng, phun ra ngọn lửa cháy bỏng, hóa thành rồng lửa đón đỡ hào quang đánh tới.
Hai người vừa ra tay, nam nhân to con cùng Khang Tư Nhiên cũng phản ứng lại. Khang Tư Nhiên không nói một lời, tế ra bí bảo cái chày, truyền nguyên lực vào, bí bảo cái chày hóa thành hào quang màu tím bắn về phía nam nhân to con.
Nam nhân cao to thấy thế, không sợ không hoảng, lật tay liền cầm một thanh trường đao, quát lớn: – Đao Quyển Giang Hà!
Trường đao vung xéo, ánh đao lóe lên, lực lượng nóng bỏng trào ra, hào quang sáng chói đón đỡ bí bảo của Khang Tư Nhiên.
Ầm ầm… Tiếng nổ vang dội bùng lên.
Bốn vị Hư Vương tam tầng cảnh, đột nhiên đánh lên trong chỗ chật hẹp như thế, lực lượng phát ra muốn phá hỏng cả lòng núi.