Từ trước khi nàng được chính thức thu làm đệ tử thì vài vị trưởng lão của Băng Tuyết các đối với nàng đã vô cùng sủng ái. Không phải vì Kỷ Thanh Thanh bản thân là linh ngọc băng thể mà vì Thanh Thanh vô cùng ngây thơ. Đây cũng là những lão nhân cả đời chỉ biết tu luyện vô cùng yêu thích.
Vì vậy mà trong mấy ngày này, Kỷ Thanh Thanh không ngừng bị các vị trưởng lão bắt ngồi trước mặt mình đem bản lĩnh một đời của bản thân mình giáo thụ cùng với nàng.
Tuy Kỷ Thanh Thanh còn chưa có bắt đầu tu luyện, nhưng nàng đối với một ít vũ kỹ chiêu thức cũng có thể miễn cưỡng lý giải. Trải qua mấy ngày học tập, đối với phương diện tu luyện Kỷ Thanh Thanh cũng đã có được rất nhiều điều lý giải.
Hôm nay, nàng khó khăn lắm mới có thể thoát khỏi được sự quản thúc của mấy vị trưởng lão. Không khỏi kích động liền chạy tới tìm ca ca, nhưng nàng không ngờ được kết quả lại như thế. Trên mặt tự nhiên là thất vọng không gì sánh được.
Thấy dáng dấp của Kỷ Thanh Thanh, Đường Vũ Nhu cũng thập phần thương tiếc, không khỏi nhẹ nhàng xoa đầu tiểu nha đầu, ốn nhu nói rằng:
– Đợi sau khi Hàn Phong luyện chế đan dược xong thì có thể hảo hảo đi chơi với ngươi. Hiện giờ ngươi cần phải chăm chỉ tu luyện để sau này có thể báo đáp hắn nha!
Kỷ Thanh Thanh nghe vậy, không khỏi giơ nắm tay nhỏ của mình lên, hai mắt tràn ngập hưng phấn, thần sắc chăm chú, nói rằng:
– Vũ Nhu tỷ tỷ, ta về sau nhất định sẽ hảo hảo nghe lời các vị trưởng lão, hảo hảo tu luyện. Về sau ta có thể giúp ca ca đánh người xấu.
– Ha ha! Tiểu Thanh nhi có quyết tâm như vậy, cũng không uổng công các vị trưởng lão đối với ngươi vô cùng yêu thương.
Nhưng đúng lúc này, bên ngoài truyền đến một đạo âm hưởng.
Nghe được động tĩnh lớn như vậy, hai nàng đồng loạt quay đầu lại nhìn.
Mà ngữ khí Đường Vũ Nhu hơi kinh ngạc nói rằng:
– Sư tôn, thương thế của người thế nào?
Lúc này, một đạo thân ảnh từ bên ngoài đi tới. Đúng là Băng Tuyết các Các chủ Mộ Tuyết.
Nghe được Đường Vũ Nhu ân cần hỏi thăm như vậy, Mộ Tuyết cũng gật đầu cười nói:
– Không sai, nhờ có Thất Sắc Tuyết Liên của Hàn Phong, tốc độ khôi phục của vi sư còn sớm hơn so với tưởng tượng. Hơn nữa lần này nhân hoạ đắc phúc, đấu khí của vi sự lại có một chút tinh tiến.
Kỷ Thanh Thanh thấy Mộ Tuyết tiến đến, cũng lễ phép kêu Các chủ. Sau đó Mộ Tuyết còn thân thiện cầm bàn tay nhỏ bé của Thanh Thanh kéo lại gần mình rồi tỷ mỉ quan sát nàng. Cuối cùng Mộ Tuyết cảm thán cười nói:
– Ta đã có chút khẩn trương, thật muốn nhìn xem thành tựu của tiểu Thanh Nhi về sau rốt cuộc sẽ đạt đến trình độ như thế nào.
Mộ Tuyết nhìn về phía của luyện dược phòng còn đang đóng chặt, lập tức hỏi:
– Hàn Phong ở trong đó đã bao lâu rồi?
Đường Vũ Nhu lắc đầu, nói:
– Thêm ngày hôm nay nữa thì Hàn Phong đã đi vào trong đó sáu ngày. Dựa theo suy đoán của hắn lúc trước thì phải hai ngày nữa mới có thể xuất quan.
– Như vậy, chúng ta chờ thêm hai ngày nữa. Hàn Phong này xác thực là không đơn giản. Năm nay mười bốn tuổi, đấu khí dĩ nhiên đã kinh khủng đạt được Địa giai Thất phẩm cảnh giới. Càng làm cho người khác khiếp sợ hơn chính là hắn còn là một luyện dược sư.
Mộ Tuyết có chút bất đắc dĩ lắc đầu thở dài.
Nhưng trong giọng nói dương như lộ ra một cỗ tán thán rất nhỏ.
Mười bốn tuổi Địa giai Thất phẩm võ giả đồng thời là luyện dược sư cấp bậc đại sư. Chỉ với hai thân phận này thôi nếu tuỳ tiện xuất ra cũng đủ để cho cả đại lục phải khiếp sợ. Nhưng Hàn Phong đồng thời đạt được, thiên tài bậc này thực là ngàn vạn năm khó gặp!
Đáng tiếc, cho dù thiếu niên này có thiên phú như thế nào đi chăng nữa thò cũng không phải là đệ tử của mình, khó tránh khỏi lòng người đố kỵ.
Bất quá, nghĩ kỹ lại thì Băng Tuyết các hôm nay có thể thu được một đệ tử có linh ngọc băng thể. Mộ Tuyết tin tưởng rằng chỉ bằng thời gian mười năm, Kỷ Thanh Thanh nhất định có thể đạt được thành tựu như bây giờ của Hàn Phong, thậm chí còn siêu việt hơn hắn.
Mà lúc này, luyện dược phòng vốn yên lặng không có bất kỳ động tĩnh gì, đột nhiên phát ra một tiếng nổ âm vang.
Ba người đứng ở bên ngoài không ngừng biến đổi sắc mặt đều nhìn về phía luyện dược phòng.
Âm hưởng bạo tạo vẫn duy trì liên tục khiến cho trời đất rung chuyển. Đồng thời động tĩnh lớn như vậy cũng hấp dẫn sự chú ý của tất cả đệ tử Băng Tuyết các. Lúc này Bố Lôi Địch trong lúc rảnh rỗi đang ở trong phòng nằm nghỉ ngơi nghe được trận âm hưởng này cũng không khỏi giật mình. Lập tức thân hình loé lên, nhanh chóng chạy về phía luyện dược phòng.
Mà cùng lúc đó cũng có vài đạo nhân ảnh nối đuôi Bố Lôi Địch chạy đến luyện dược phòng.
Những đạo thân ảnh này chính là ba vị trưởng lão của Băng Tuyết các.
Bố Lôi Địch quan sát đối phương một chút, thình lình phát hiện khí tức trên người bọn họ đều không kém gì mình, thậm chí trong đó có người so với hắn còn mạnh hơn.
Ba người thấy Bố Lôi Địch cũng thập phần khách khí chào hỏi, hiển nhiên các nàng cũng từ Mộ Tuyết mà biết được thân phận của Bố Lôi Địch.
Lúc này một vị trưởng lão mà khí tức có phần mạnh hơn so với Bố Lôi Địch tiến lên hai bước, cung thanh nói:
– Các chủ, thương thế của người thế nào rồi?
– Cảm ơn đại trưởng lão quan tâm, thương thế của Mộ Tuyết đã khỏi hẳn.
Ngữ khí của Mộ Tuyết đối với đại trưởng lão thập phần tôn kính, hoàn toàn không có giống như với người ngoài tràn ngập uy nghiêm.
– Vừa rồi động tĩnh lớn như vậy, rốt cục là xảy ra chuyện gì? Giống như Hàn tiểu tử muốn xuất quan?
Bố Lôi Địch mặc kệ sự tình giữa các nàng, lúc này bên trong luyện dược phòng vẫn không ngừng truyền đến những âm hưởng bảo tạc, không khỏi cau mày hỏi.
– Này…. Này hình như là điềm báo bạo đan!
Đột nhiên, một đạo âm hưởng từ phía sau mọi người truyền đến.
Mọi người quay đầu lại nhìn, người mới tới toàn thân mặc một bộ phục sức luyện dược sư. Chính là vị trung niên nữ tử thượng phẩm luyện dược sư của Băng Tuyết các. Lúc này sắc mặt nàng cũng vô cùng kinh ngạc.
– Lê Lăng, điều ngươi nói là sự thực?
Mộ Tuyết trầm giọng hỏi.
– Không sai, tuy rằng ta chưa có từng thấy qua sự tình bạo đan bao giờ. Nhưng tình hình lúc này so với những đặc điểm ghi lại trong sách thì thập phần tương tự.
Lê Lăng gật đầu vững tin nói.
– Ghê tởm, Hàn tiểu tử gặp nguy hiểm!
Bố Lôi Địch vừa nghe đối phương nói như thế, trong lòng cũng không khỏi kinh hãi. Mặc dù hắn đối với việc luyện chế thuốc không có tinh thông. Nhưng đối với việc bạo đan thì cũng có chút lý giải.
Việc này một khi xử lý không tốt thì Hàn Phong nhẹ thì nguyên khí đại thương, nặng thì mất mạng.
Những tiếng nổ điếc tai lại liên tiếp vang lên. Luyện dược phòng vốn kiên cố cũng không khỏi băt đầu rung chuyển.
Mà theo âm hưởng vang lên, từng đạo khí tức năng lượng sắc bén trước mắt mọi người tán ra bốn phía xung quanh.
Nguyên bản đại môn luyện dược phòng vốn đóng chặt cũng vì luồng năng lượng bá đạo này oanh trực tiếp oanh phá nổ tung bắn về phía mọi người.
Đại trưởng lão Băng Tuyết các thấy vậy, cánh tay liền nhẹ nhàng nhấc lên, cũng không thấy có bất kỳ động tác nào khác. Một đạo đấu khí nhu hoà trong nháy mắt toả ra, lập tức hoá thành một tấm khiên chắn trước mặt mọi người đem những mảnh nhỏ của đại môn luyện dược phòng bị luồng năng lực cường đại kia bao tạc mà ngăn chặn lại.
Đợi tới khi mọi người lần thứ hai nhìn về phía luyện dược phòng chỉ thấy luyện dược phòng khí thế khi xưa hôm nay đã trở nên sứt mẻ bất kham.
Lúc này đại môn đã bị chấn tung, rốt cục mọi người cũng có thể nhìn thấy được toàn cảnh bên trong.
Hàn Phong trải qua sáu ngày đã từng bước đem tài liệu ở bên trong đỉnh lô hoà tan, đồng thời cũng đã tiến thêm được một bước nữa đó là luyện hoá. Đống tài liệu hiện giờ không có giống như trước kia dưới sự khống chế của đấu khí và tinh thần lực của Hàn Phon xảo diệu sơ bộ dung hợp thành một đoàn.
Tiếp tục trong vài ngày, Hàn Phong không ngừng thao túng những thứ tài liệu dịch thể này, đi thêm một bước tương kỳ chân chính dung hợp lại. Nhưng dĩ nhiên đan dược cấp càng cao, ngoài tỷ lệ luyện chế ngày càng nhỏ thì bởi vì tài liệu luyện chế những đan dược cao cấp này đều ẩn chứa những loại năng lượng cường đại tinh thuần.
Home » Story » ngạo thị thiên địa » Chương 204: Bạo Đan