Tu vi Thanh Liên nhất phẩm không phải là vô địch, có thể đánh bại đông đảo tu sĩ Bạch Liên nhưng không cách nào chống nổi nhiều long câu húc tới, đến lúc đó chắc chắn là toàn quân chết hết.
Chỉ có hắn đánh tiên phong, nhờ Hắc Thán có một thân chiến giáp thích hợp va chạm làm mũi nhọn xung phong, mới có thể mở đường cho mọi người, nếu không phiền phức rất lớn.
– Cản ta là chết!
Miêu Nghị giận dữ điên cuồng tấn công, Nghịch Lân thương trong tay điên cuồng đâm tới, kẻ nào cản hắn lập tức bị đánh rơi xuống đất.
Bị uy lực Miêu Nghị hù dọa, lại thêm thấy sơn chủ chạy, đám thủ hạ Thiếu Thái sơn cũng không muốn bán mạng nữa, sợ hãi tách ra hai bên nhường đường.
Mà Miêu Nghị thuận lợi dẫn dắt bộ hạ nhanh chóng lao ra khỏi vòng vây của địch, chạy một mạch điên cuồng đuổi theo phương hướng Hùng Khiếu vừa bỏ chạy.
Tốc độ Hắc Thán dần dần gia tăng, chở Miêu Nghị nhanh chóng vượt núi băng đèo, thoát khỏi đám nhân mã chạy theo sau, định bắt kịp Hùng Khiếu trước.
Mới vừa chạy trốn tới đỉnh một ngọn núi, Hùng Khiếu quay đầu lại liếc nhìn, không khỏi giật mình, tựa hồ không nghĩ tới tốc độ vật cỡi của Miêu Nghị nhanh như vậy, đang nhanh chóng rút ngắn khoảng cách giữa hai bên, chỉ đành phải thét tả hữu gia tốc chạy trốn.
Nỗi oán hận trong lòng y không có cách nào hình dung, vì chạy trối chết, hôm nay có thể nói mất hết thể diện trước mặt đám thủ hạ, không tránh được sẽ có người âm thầm lẩm bẩm châm chọc, không có cách nào bù đắp tổn hại uy tín của một sơn chủ như y.
– Sơn chủ…
Xuân Tuyết sắc mặt trắng bệch đột nhiên lên tiếng, truyền âm dâng ra lương sách.
Hùng Khiếu nghe xong cũng có chút động lòng, bất quá quay đầu lại nhìn hai thị nữ trung thành cảnh cảnh theo mình nhiều năm, lắc đầu từ chối nói:
– Không thể!
Xuân Tuyết quay đầu lại liếc nhìn cũng gấp, nàng cũng nhìn thấu Hùng Khiếu không phải là đối thủ của Miêu Nghị, nếu không đã không chạy trốn, dứt khoát lên tiếng nói:
– Chuyện này đều do tỳ tử đưa tới, tỳ tử chết không có gì đáng tiếc. Huống chi nếu sơn chủ không cách nào thoát thân, hai ta cũng chỉ có con đường chết, cẩu tặc kia sẽ không tha cho chúng ta. Chỉ cần sơn chủ còn sống sẽ còn cơ hội báo thù cho chúng ta, sơn chủ không thể do dự nữa, nếu không sẽ không còn kịp!
Cuối cùng, một tên tùy tùng trong lòng run sợ nhận y phục Hùng Khiếu ném tới, mặc vào người mình.
Lúc vừa nhảy qua một hạp cốc, Hùng Khiếu một thân một mình điều khiển long câu nhảy vào trong cốc ẩn nấp, đưa mắt nhìn Xuân Tuyết cùng Đông Tuyết hộ vệ tùy tùng mình chạy qua bên kia hạp cốc, càng chạy càng xa.
Trong chốc lát, lại thấy Miêu Nghị cỡi long câu phóng qua bên trên bầu trời hạp cốc.
Một hồi nữa, lại thấy mười mấy thớt long câu bay lướt qua trên đỉnh đầu mình.
Đợi đến khi tiếng vó long câu rầm rập dần dần chạy đi xa, Hùng Khiếu đấm mạnh một quyền vào vách đá, đầy vẻ căm phẫn. Y thúc giục long câu đột nhiên nhảy lên cao mấy chục thước, lên trên hạp cốc, chạy ngược trở lại đường tới đây.
Miêu Nghị đuổi theo ngoài mấy chục dặm, mắt thấy Hùng Khiếu giả dẫn theo hai tên thị nữ chạy thục mạng chỉ còn cách mình mười thước, hắn gầm lên một tiếng:
– Cẩu tặc Hùng Khiếu, trốn đi đâu?!
Hắc Thán cất vó như bay, đột nhiên nhảy lên, nhắm vào bốn người đang chạy phía trước.
Xuân Tuyết, Đông Tuyết, Hùng Khiếu giả và một tên tùy tùng khác quay đầu nhìn lại, lộ vẻ kinh hãi.
Đang trên không trung vung thương chỉ tới, Miêu Nghị co rụt con ngươi lại, nhìn chằm chằm vào mặt của Hùng Khiếu giả, rốt cục đã hiểu mình trúng kế, có thể nói là trong nháy mắt thốt nhiên giận dữ.
– Đại cô cô tiểu cô cô đi mau, chúng ta cản hắn!