“Có người ném bom lửa vào phòng khám!”
Lâm Dương quét mắt liếc những mảnh vỡ thủy tinh đó, nói với sắc mặt lạnh lùng.
Bom lửa?
Sắc mặt mấy người đều thay đồi.
“Là người nhà họ Lạc làm ư?”
Lạc Thiên ngơ ngác nói.
“Hẳn là không phải, người nhà họ Lạc còn chưa đến mức muốn chúng ta chết.” Lâm Dương trầm giọng nói: “Chỉ sợ là do một kẻ khác.”
“Vậy sẽ là ai chứ?”
“Chị Thiên, không xong rồi, chỗ quầy thuốc cũng bị cháy!”
“Khả năng cao là bình chữa cháy bị bọn họ trộm rồi, xem ra đây là một vụ phóng hỏa có kế hoạch, mục đích của kẻ phóng hỏa là muốn thiêu sống chúng ta đến chết!”
Lâm Dương lạnh nhạt nói.
“Lâm Dương, bây giờ chúng ta nên làm gì đây?” Lạc Thiên tuyệt vọng hỏi.
“Chị Thiên, em… em sắp không thể hô hấp nữa rồi, khó chịu quá… Khụ khụ…” Tiểu Đông không kìm được ho khan.
Khói đặc đã là làm người nơi này không thể hít thở.
“Mọi người đi theo tôi, đi bên này.”
Ánh mắt Lâm Dương lóe lên, đột nhiên xoay người bước sang phía bên phải.
“Lâm Dương, bên đó là đường chết, ngay cả cửa sổ cũng không có đâu…” Lạc Thiên vội la lên.
“Mau đi theo tôi!”
Lâm Dương quát lên, ngữ khí không cho người khác nghỉ ngờ.
Lạc Thiên thấy thế, cũng chỉ có thể căng da đầu đi theo.
Lại thấy Lâm Dương mang theo máy người đi tới trước vách tường, anh chăm chú nhìn vào vách tường, đột nhiên nâng lên chân, hung hăng đạp lên bức tường.
Àm!
Tiếng vang thật lớn phát ra.
Lập tức thấy chân Lâm Dương đạp ở trêи vách tường khiến vách tường đá chia năm xẻ bảy, vết nứt trải rộng.
“Cái gì?”
Tất cả mọi người đều choáng váng.
Lâm Dương tiếp tục nhắc chân đá tới.
Rằm!
Rằm!
Ràm!
Âm vang…
Khi lần thứ tư đá chân đến, vách tường rất dày trước mặt âm âm sập xuông, bị Lâm Dương ngang ngược đá văng đi.
Tất cả mọi người đều ngớ ra.
Cũng bao gồm cả Tô Nhan.
“Anh… chân anh… Sao lại thế này? Sao anh lại có sức lực lớn như vậy?” Tô Nhan lắp bắp hỏi.
“Không phải sức lực anh lớn mà là bức tường này vốn dĩ đã không cứng, có thể là vách tường bị ăn bớt ăn xén nguyên vật liệu đấy, đá máy đá liền đổ.” Lâm Dương thuận miệng nói.
Nhưng lời giải thích này vào trong tai người nhà Tô Quảng lại hết sức hợp lý.
“Tôi đã nói rồi mà, chẳng lẽ đồ bỏ đi này còn có thể là siêu nhân?” Trương Tình Vũ thầm hừ một tiếng.
Mọi người từ lỗ thủng đi ra ngoài.
Mà lửa lớn càng cháy càng mạnh mẽ.
Cư dân gần đó nhao nhao lấy bình chữa cháy tới hỗ trợ dập tắt lửa, mấy phút đồng hồ sau xe cứu hỏa cũng đã đến trước cửa phòng khám.
Chờ lúc mọi người hợp lực dập tắt lửa lớn, phòng khám của Lạc Thiên đã là một mồi lửa, cháy đến mức không còn lại gì.
Cô ấy ngơ ngắn nhìn phòng khám trước mặt hóa thành than, thở dài bất đắc dĩ, trêи mặt toàn là vẻ phiền muộn.
Những thứ này đều là tâm huyết của cô ấy đấy…
“Mọi người đều không sao chứ?” Lâm Dương hỏi một tiếng.
“Không sao…”
Mọi người trả lời.
“Không sao thì tốt.”
Lâm Dương gật đầu rồi đi đến phía Lạc Thiên.
“Lạc Thiên, tôi hỏi cô một vấn đề.”
“Vấn đề gì thế?” Lạc Thiên khó hiểu nhìn anh.
“Hôm nay cô có mua dược liệu không?” Lâm Dương trầm giọng hỏi.
Lạc Thiên sửng sốt, sắc mặt thay đỏi, chợt hiểu ra ý trong lời nói của Lâm Dương…