“Hì hì, đây là kỹ thuật mới bọn họ phát minh. Nếu có vòng tay nữ, chứng tỏ là có bạn gái.”
“Nếu anh không nắm tay tôi, trong †ay cũng không có nhân, đương nhiên sẽ có người tố cáo anh đó!”
“Ra là vậy.”
Anh liếc mí mắt nhìn xuống vòng tay và không khỏi cảm thấy buồn cười.
Chơi chán thì quay về thôi.
Buổi tối lúc đi tắm, anh phát hiện trên tay vân đang đeo vòng tay, lúc này mới nhớ ra mình đã quên trả lại.
Anh ta suy nghĩ một chút, ý nghĩa của chiếc vòng tay này phi thường tốt, nên trả lại cho người ta thì tốt hơn.
Vậy nên sau khi tắm rửa xong, anh tới gõ cửa phòng Lê Sa.
“Tôi đến đây!”
Lê Sa vừa tắm xong, tóc vẫn còn vương vây nước chưa kịp khô.
Lúc nấy, Bạch Minh Châu đã gửi tin nhắn cô, hỏi cô ấy có muốn ăn trái cây không nên muốn để dành phần cho cô và sẵn tiện thì mang lên cho.
Tất nhiên là cô ấy rất muốn ăn rồi.
Vậy nên cô cứ nghĩ người gõ cửa là Bạch Minh Châu nên cô không có thời gian thu xếp mặc quần áo đàng hoàng.
Cho nên khi mở cửa, cô mặc một chiếc áo choàng tắm lớn, buộc lại hờ hững băng một chiếc thắt lưng ở giữa mà thôi.
Đường viền cổ áo rộng mở, tuy rằng không nhìn thấy sắc xuân bên trong, nhưng cũng có thể thấy rõ ràng thứ gì đó phồng phồng lên, nâng lên phần áo choàng tăm.
Mái tóc đen dày suôn mượt, có vài giọt nước từ từ nhỏ xuống, nước nhỏ qua trên chiếc cổ trắng nốn nà nhỏ qua trên xương quai xanh mảnh mai và thanh tú, nhỏ qua trên …một đường nhỏ xuống.
Anh nhìn thấy cảnh này và vô cùng sửng sốt.