“Được, vậy thì tôi sẽ nghe lời của anh, bắt đầu từ bây giờ luôn đúng không?”
“Được rồi cô có thể ra ngoài rồi.”
“Được sao?”
“Nghe lời của tôi.”
“Được rồi được rồi mà.”
Cô cúi đầu, xoay người quay đi.
Nhưng khi vừa đóng cánh cửa phòng đóng lại, cô cúi gầm mặt đúng bên ngoài cửa, phồng phồng hai má lên vì tức giận.
Nhất thời cô càng nghĩ càng tức giận càng nghĩ càng tức, lùi xuống một bước, càng nghĩ càng thấy lõ.
Cô trợn tròn mắt, trong lòng nảy ra một ý tưởng.
Diên tiếp tục ngồi trước máy tính và làm việc, điện thoại đã reo lên không biết bao nhiêu lần, đều là do Halley gọi đến.
Cuối cùng anh cũng không còn lựa chọn nào khác ngoài việc trả lời.
“Rốt cuộc thì cậu cũng sẵn lòng trả lời cuộc điện thoại của tôi rồi? Người phụ nữ đó rốt cuộc là ai, sao mà lại xuất hiện trong phòng của cậu? Cậu có phải đã làm gì đó có lỗi với ?”
“Halley, anh đủ rồi đi!”
“Được thôi, được rồi, tôi cũng không thể giữ lại cậu, nhưng đối tượng tương lai của cậu phải thông qua sự xem xét của tôi, nếu không … tôi sẽ không đồng ý”
“Đấn lúc đó rồi nói đi, nói không chừng tôi sẽ cùng anh già đi đó.”
“Không, cậu có thể, nhưng mà là tôi không thể, tôi muốn tốt cho cậu đó.”
Giọng điệu của Halley trở nên nặng nề.
Diên im bặt cứng họng một lúc và không biết nói gì cho phải.