Xem hôm nay ai thắng ai.
Ninh Thư dùng sức, gân xanh trên trán đều nổi lên, túm Chương Vũ Yên lại, Chương Vũ Yên quay đầu, khuôn mặt vô cùng dữ tợn, hư thối đến mức đã không thấy rõ lắm có hình dạng ra sao, một cái tròng mắt rớt ra ngoài, được một sợi mạch máu dắt lấy mới không có rơi trên mặt đất, cả người đều tanh hôi cực kỳ, thậm chí Ninh Thư còn cảm giác cánh tay Chương Vũ Yên mình đang cầm đã trở nên ẩm ướt, mục nát.
Ninh Thư cúi đầu nhìn, chứng kiến tay Chương Vũ Yên một mảng hư thối, thậm chí có thể thấy giòi bọ trăng trắng đang chui ra từ trong làn da hư thối.
Ninh Thư bị dọa thiếu chút nữa đã buông tay rồi, nhắm mắt lại, trong lòng mặc niệm, cục cưng không sợ, cục cưng một chút cũng không sợ, đây là thuật che mặt, đây là tay Chương Vũ Yên, không thể buông ra, không thể buông ra.
Không phải Ninh Thư có bao nhiêu lòng tốt muốn cứu Chương Vũ Yên, mà là Ninh Thư đang chống lại cốt truyện, cốt truyện bốn người chỉ dư lại một mình Lâm Thiển Thiển, những người còn lại đều chết hết, cứu những người này là đang cứu chính mình.
Ninh Thư vận khí, dồn khí vào đan điền, cơ bắp cánh tay đều đang run rẩy, túm chặt tay Chương Vũ Yên.
Cũng không biết qua bao lâu, Ninh Thư cảm thấy trên tay nhẹ đi, phịch phịch một tiếng Chương Vũ Yên ngã trên mặt đất, đã không phải là hình tượng dữ tợn hư thối nữa.
Ninh Thư xách Chương Vũ Yên lên giường, lắc lắc cánh tay dùng sức quá mạnh mà phát run.
Thật vất vả chờ đến trời sáng, toàn thân Ninh Thư đều rất mỏi mệt, mà Chương Vũ Yên trên giường lại bắt đầu phát sốt, Ninh Thư sờ trán Chương Vũ Yên, rất nóng.
Ninh Thư tìm di động trong túi xách Chương Vũ Yên, gọi điện thoại cho người nhà Chương Vũ Yên để bọn họ tới đón Chương Vũ Yên đi.
Cô phải về quê, không có khả năng cứ luôn canh chừng Chương Vũ Yên.
Chờ đạo sĩ gì đó tới, người trong ký túc xá không sai biệt lắm đều chết hết rồi, vẫn là phải dựa vào chính mình.
Người nhà Chương Vũ Yên tới rất nhanh, nói tiếng cảm ơn với Ninh Thư rồi đem Chương Vũ Yên đi.
Ninh Thư xách hành lý của mình, khóa cửa ký túc xá, đi đến bến xe.
Ninh Thư ngồi xe buýt, dọc đường đi vì sợ xảy ra chuyện, Ninh Thư đều không ngừng tu luyện Tuyệt Thế Võ Công, không ngừng vận khí, tản mát ra lực lượng khí huyết cường thịnh, dương khí cường thịnh có thể làm ma quỷ trốn tránh.
Trên đường đi xảy ra không ít chuyện ngoài ý muốn, không phải thủng lốp xe chính là đi lầm đường, tài xế lớn tuổi cư nhiên lạc đường khiến Ninh Thư biết rõ bút tiên đang theo chân mình.
Ninh Thư đổi vị trí với người khác, ngồi đằng sau tài xế, Ninh Thư quay đầu lại, thậm chí có thể nhìn thấy một gương mặt dữ tợn phản chiếu lên kính xe.
Ninh Thư mặt không cảm xúc dời mắt, đơn giản chính là dùng kiểu này dọa người, thấy hoài cũng quen.
Trải qua ba ngày xóc nảy, rốt cuộc cũng tới, chặng đường hai ngày cứ thế kéo dài thêm một ngày, đã thế còn đầy rẫy tình huống trên đường.
Mọi người trên xe đều nói đụng quỷ trúng tà.
Từ trạm xe đến thôn của nguyên chủ còn một quãng đường, Ninh Thư kéo hành lý, cảm giác bên người mình đều tỏa ra hàn khí, rõ ràng là mùa hè, Ninh Thư lại cảm thấy như đang ở mùa đông.
Đến thôn, Ninh Thư không về thẳng nhà, mang theo một cái tai họa như vậy, nếu hại người nhà Trang Vũ Đồng sẽ không tốt.
Đây là một con quỷ không hề có nguyên tắc dùng việc giết người để giảm bớt oán hận trong lòng nó, Ninh Thư đi tới nhà bà đồng, chỗ của bà đồng ở phía Tây cách xa thôn nhất, gần núi, cũng là nơi hoang vu nhất, cơ bản xung quanh không có ai sống.
Nơi bà đồng ở rất đơn sơ, thậm chí có loại cảm giác âm trầm, rèm cửa đều là màu đen, vốn dĩ trong rừng cây ánh sáng đã không tốt, vừa thấy cảnh này, liền cảm thấy càng thêm u ám.
Nhưng Ninh Thư lại cảm giác cả người nhẹ hẳn, hơn nữa hàn ý trên người cũng đã không còn, tựa hồ bút tiên đã rời khỏi người mình.
Nó đang sợ hãi cái gì?
Ninh Thư đi vào trong sân, hướng cửa nhà gọi: “Bà bà, con là Vũ Đồng, con có việc muốn nhờ.”
Qua một hồi lâu trong phòng mới vang lên một giọng nói già nua, khàn khàn chói tai, “Vào đi.”
Ninh Thư vén rèm vải màu đen lên, đi vào, trong phòng rất tối, bốn phía dường như đều không có cửa sổ, ánh sáng không phải rất tốt, trên bàn đốt hai ngọn nến, như thể đang thờ cúng thứ gì đó, Ninh Thư tùy ý đánh giá thoáng qua căn phòng, quay đầu quan sát, lại nhìn thấy trên vách tường gần mình treo một cái đầu lâu, hốc mắt trống rỗng, trong miệng lẻ tẻ mấy cái răng.