Lời nói như một câu đố vui khiến thầy Tuấn bật cười ,ánh mắt thể hiện sự vui vẻ lắm . Tuy rằng ông nhìn vô cũng đã đoán được , nhưng vẫn cẩn thận tỉ mỉ cầm chén rượu lên múc lấy một bát rượu đưa lên mũi thử hít một hơi, khẽ nhắm đôi mắt và nếm thử một bát . Ông thở ra một tiếng của người uống rượu, đặt chén rượu xuống mà cười .
– “đây chính là rượu Trọng Thủy, một loại rượu nổi tiếng nhất ở trấn Cổ Loa này.”
Nói đến đây thì quay sang nhìn bình rượu, tay vỗ nhẹ lên thân bình mà giới thiệu.
– ” Loại rượu này được chưng cất bởi loại lúa tốt nhất được trồng phía nam của trấn Cổ Loa, là nơi được phù sa từ Sông Cái bồi đắp nhiều nhất , tạo ra những hạt lúa chắc mẩy và thơm ngát. Khi chưng cất lại dùng nước trong giếng mà tương truyền là cái giếng tên Trọng Thủy ngày ấy đã nhảy xuống tự tử , cho nên loại rượu này được đặt tên là rượu Trọng Thủy chính vì thế “
Vạn Vân Phong khẻ ồ lên ngạc nhiên . Hắn mua rượu nhưng không hỏi lý do nguồn gốc tên gọi của rượu , chỉ vào gọi cho một bình rượu cao cấp nhất, bây giờ mới được giải thích về nguồn gốc cái tên này khiến hắn cảm thấy thú vị . Thầy Tuấn lúc này nói tiếp .
– “Rượu Trọng Thủy được chưng cất xong chia thành ba loại rượu khác nhau với đẳng cấp khác nhau. Ba đẳng cấp đó là rượu ngon, rượu rất ngon ,và rượu cực phẩm . Rượu trong bình rượu này không chỉ là rượu Trọng Thủy mà còn là loại rượu Trọng Thủy cao cấp nhất , chính là rượu Trọng Thủy loại cực phẩm . Giá tiền bình rượu này là năm nén bạc . Công tử, ta nói không sai chứ?”
Có thể thử một lần rồi nói ra tường tận chính xác như vậy sao? Vạn Vân Phong khẽ ồ lên ngạc nhiên nói.
– “thầy Tuấn nói không sai , đây chính là loại rượu ấy , và cũng là loại thượng phẩm . Chỉ cần thử qua một chút đã có thể đoán được ngay ra, quả nhiên là cao thủ trong làng thưởng thức rượu. Tại hạ bái phục ,xin bái phục.”
Lời nói thể hiện sự khâm phục, thầy Tuấn nghe vậy thì khẽ lắc đầu, ánh mắt nhìn sang hắn với chút châm chọc.
– ” công tử thật rất biết cách nịnh nọt . Ta là người ở trấn này , đã uống loại rượu này không biết bao nhiêu lần rồi , làm sao không thể nhận ra được? Đâu cần công tử tâng bốc ta như thế ?”
Vạn Vân Phong cười gượng , bị bóc mẻ có chút thẹn thùng , hắn lại rót thêm một chén rượu nữa mời thầy Tuấn mà hỏi.
– “Tại hạ nghe người ta nói trước đây thầy Tuấn là hộ vệ riêng của bá chủ đất Cổ Loa , được lão ta ưu ái . Nhưng không ngờ thầy lại bỏ việc về đây mở võ đường chịu cực chịu khổ , không biết nguyên nhân là tại sao ?”
Thầy Tuấn nghe vậy thì đôi mắt thoáng buồn , khẽ lắc đầu .
– “có những chuyện công tử không nên hỏi, có gặng hỏi thì ta cũng không nói đâu “
Lời nói ra không chỉ với ánh mắt buồn phiền mà còn với vẻ mặt nghiêm túc . Vạn Vân Phong cảm thấy có vấn đề, lập tức nâng ly rượu lên mà chịu tội .
– “ha ha ha …tại hạ thất lễ rồi . Thực ra cái chuyện mà thầy cảm thấy mình không làm tốt chức trách , xấu hổ xin nghỉ việc thì cả trấn này ai cũng biết . Tại hạ chẳng qua chỉ thuận miệng hỏi vui lại đụng đến nỗi đau của thầy, tự phạt mình một chén “
Nói xong liền nâng chén rượu lên uống. Hắn đặt ly rượu xuống, ngó lên mới phát hiện thầy Tuấn vẫn đang đưa mắt nhìn hắn ,đôi mắt vẫn buồn rười rượi . Trong một thoáng ngơ ngác nhìn nhau , đôi mắt buồn của thầy Tuấn lúc này mới nhấp nháy, ông thở dài nói .
– “mọi chuyện không như công tử nghĩ đâu . Ta chẳng có xấu hổ về chuyện đó, và vị cô nương kia cũng không phải bỏ trốn theo trai . Chỉ là có những chuyện không nên biết thì vẫn tốt hơn “
Lời nói vừa dứt, ông lại múc một chén rượu uống như để quên đi quá khứ không vui . Lời ông ta vừa nói khiến Vạn Vân Phong khẽ ồ lên ngạc nhiên, mà thu nhi bên cạnh cũng thấy tò mò lắm . Ông ta biết chắc chắn là Thu nhi bị oan, nhưng lại không minh oan cho Thu nhi mà để thiên hạ nói xấu nàng như vậy, thế hóa ra ông ta đồng lõa với người xấu đi vu oan giá họa cho nàng ấy sao? Vạn Vân Phong cũng cảm thấy điều đấy, muốn biết thêm , mà lúc này Thu nhi cũng khều khều hắn nói .
– “công tử , cố gắng ép thầy Tuấn nói ra đi . Chuyện này chắc chắn ông ấy biết huyền cơ ẩn giấu phía sau “
Vạn Vân Phong thoáng chút suy nghĩ . Nếu bây giờ ép ông ấy thì ông ấy sẽ không nói , mà phải làm sao đó để ông ấy tự mình nói ra . Hắn liếc vô bình rượu , đây cũng chính là mục đích của hắn khi mua. Người ta có câu “rượu vào, lời ra ” . Khi người ta say, người ta sẽ nói những câu thật lòng nhất . Và khi người ta say, người ta cũng sẽ nói nhiều nhất . Hắn không mua bình rượu nhỏ mà mua bình rượu loại lớn nhất đủ để khiến bất cứ ai phải rơi vào trạng thái nói nhiều ấy , tất cả đều trong tính toán của hắn . Vạn Vân Phong khẽ ra hiệu kín cho Thu nhi bình tĩnh , và tiếp tục kế hoạch của mình. Hôm nay hắn phải moi được thật nhiều thông tin, tất cả những gì hắn muốn biết từ vị võ sư này.