Từ Lạc hít sâu, trong đôi mắt đầy ánh sáng trên mặt biển lấp lánh nhu hòa chiếu vào.
Diệp Thành vẫn huyên thuyên không ngừng, “Vợ à, từ nay về sau, cái ôm của anh chỉ cho em và con, bờ vai của anh cũng chỉ để em tựa vào. Tất cả của anh đều là của em, anh muốn cùng em đi đến hết cuộc đời này, anh sẽ làm hết việc nhà, sẽ giúp em trông con, cố gắng làm người chồng, người cha tốt. Anh hứa đấy.”
Diệp Thành thở ra một hơi, nói đến vấn đề quan trọng nhất, vẻ mặt vô cùng kiên định đầy nghiêm túc, “Lạc Lạc, anh yêu em, vậy nên, em đồng ý làm vợ anh một lần nữa nhé!”
Từ Lạc nắm chặt chiếc nhẫn trong tay, trong đầu hình như đang suy tư cái gì đó.
Diệp Thành hồi hợp, không nói thêm gì, anh đang chờ cô đồng ý. Hai lòng bàn tay của anh cũng vì thế mà đổ mồ hôi.
Đúng là khó chịu sắp chết.
Trong đầu anh bắt đầu đếm từng giây. Trái tim cũng hồi hợp mà đập theo từng nhịp.
Bao lâu trôi qua Diệp Thành cũng không rõ, chỉ biết đến lúc dường như bản thân mình cảm thấy sắp không chịu nổi, thì Từ Lạc đưa chiếc nhẫn về phía anh, cô nói: “Được, em sẽ làm vợ anh một lần nữa, nhưng nếu chiếc nhẫn này không vừa tay em, vậy thì chúng ta không có gì để hứa hẹn, hay trói buộc.”
Những lời kia lọt vào tai Diệp Thành giống như sét đánh. Vợ anh đồng ý rồi sao?
Anh đã thành công rồi. Lần này anh chính thức cầu hôn thành công, bước đầu đã xong, bây giờ chỉ còn cho vợ anh một hôn lễ đáng nhớ nữa là trọn vẹn.
Tay Diệp Thành run hết cả lên, anh câmd lấy chiếc nhẫn tinh xảo từ tay cô, nhắm ngón áp út bên tay trái của cô, đeo vào.
“Vừa in. Vợ ơi, vừa như in.” Ngữ khí Diệp Thành đầy phấn khích, “Nó rất hợp với em, thấy không?”
Từ Lạc sắp khóc đến nơi, hơn 5 năm, cuối cùng cô cũng chờ được cái khoảnh khắc hạnh phúc này, được người cô yêu cầu hôn, đeo nhẫn, nói những lời thâm tình, như vậy là quá đủ rồi.
“Thành, có phải em lại bị trói vào cuộc đời của anh nữa rồi đúng không?” Từ Lạc vừa nhìn chiếc nhẫn từ trẻn xuống dưới vừa nói.
“Anh đã trói em cả đời từ lâu rồi.” Anh ôm vợ vào trong ngực, cười toe toét, lộ cả hàm răng trắng bóng.
Anh đã từng hối hận rất nhiều, chờ đợi lâu như vậy, nghĩ cách lâu như vậy, Từ Lạc cuối cùng đã bỏ qua tất cả cho anh.
Diệp Thành cười phấn khích, không ngừng được, Từ Lạc bất đắc dĩ lắc đầy. “Đường đường là tổng tài một tập đoàn lớn như thế, gặp phải chút chuyện, một chút tâm tình cũng không kiềm lại được cơ chứ?”
Diệp Thành chôn mặt vào hõm vai của vợ, hít hà hương thơm quen thuộc của cô, “Vợ à, em biết không, anh chuyện gì cũng có thể kiềm chế được. Nhưng mà việc em đồng ý lời cầu hôn của anh, anh thật sự không nén nổi tâm trạng. Anh vui lắm.”
Từ Lạc mặc cho Diệp Thành tận hưởng niềm vui của anh. Cô tựa đầu mình vào đầu anh, mùi tóc của anh rất thơm, người đàn ông này từng mang đến rất nhiều đau khổ cho cô, nhưng có lẽ từ bây giờ, anh dẽ chỉ mang đến hạnh phúc cho cô thôi đúng không? Từ Lạc nghĩ.
Cô nhìn mặt biển êm ả, từng làn sóng nhấp nhô, nó giống như cuộc đời của cô vậy, sau bao sóng to gió lớn, cuối cùng cũng yên ả, cho dù sau này lại nổi sóng, nhưng cô sẽ không một mình vượt qua nữa, mà sẽ có Diệp Thành đi cùng..
Giờ phút này, bình yên ấm áp, giống như tất cả tốt đẹp trên thế gian này, đều xâu lại với nhau…