Mà lúc này, Bối Bối vừa mới bị thương miễn cưỡng xoay người lại, trước mặt hắn là một màn Hoàng Kim Diệp vô cùng khủng bố.
Diệp Vô Tình lạnh lùng nói:
– Đây là Hồn Kỹ thứ năm của ta, Hoàng Kim Điệp Vũ, nếu không muốn bị nó chém thành từng khối thịt nát thì nhận thua đi.
Thượng Quan Tàn cũng đã đứng dậy bước ra sau lưng Diệp Vô Tình, tay vẫn lắc lắc Nhiếp Hồn Linh nhưng vẻ mặt lộ rõ sự vui mừng chiến thắng.
Học viện Chính Thiên là học viện đầu tiên có thể chiến thắng học viện Sử Lai Khắc, đây là một thời khắc lịch sử, hắn làm sao có thể không hưng phấn chứ?
Bối Bối bĩu môi, tay phải đưa lên, ngón trỏ chỉ về phía Diệp Vô Tình ngoắc ngoắc, vẻ mặt vẫn tươi cười nho nhã:
– Đừng nghĩ rằng ngươi có thể thắng.
Diệp Vô Tình phát hiện, người trước mặt hắn cực kỳ đáng ghét. Nhất là cái dáng vẻ nho nhả nhưng giọng điệu lại bỉ ổi vô cùng.
Hoàng Kim Điệp Vũ nháy mắt bay lên, sau đó từng phiến từng phiến ào ào bay về phía Bối Bối như nước lũ. Với kinh nghiệm của hắn, làm sao không nhìn ra Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông ở bên cạnh đã kiệt sức, hồn lực tiêu hao cạn kiệt chứ? Chỉ cần giải quyết được Bối Bối, hai đứa nhóc kia không đáng nhắc đến nữa.
Thượng Quan Tàn nhân cơ hội này cũng lấy ra một Bình Sữa bổ sung hồn lực, nhưng món đồ này của hắn không được tinh tế như của Hoắc Vũ Hạo, có điều tốc độ khôi phục Hồn Lực cũng không chậm, rõ ràng hắn quyết chiến thắng, hoàn toàn không có ý khinh thường.
Bất kể là Hoắc Vũ Hạo hay Vương Đông lúc này cũng cảm thấy tuyệt vọng. Cho dù bọn họ còn sử dụng được Hoàng Kim Lộ nhưng mọi chuyện trước mắt không thể thay đổi nữa, Hoàng Kim Điệp Vũ kia đã chuẩn bị xong hết rồi, làm sao phá vỡ kịp nữa được đây?
– Tiểu sư đệ, chuẩn bị phối hợp với huynh.
Bối Bối đối mặt với Hoàng Kim Điệp Vũ vẫn không hề lùi bước, nụ cười ôn hòa dần trở thành cuồng ngạo (điên cuồng + kiêu ngạo).
Hắn và Từ Tam Thạch đều là đệ tử dự bị của đội Sử Lai Khắc Thất Quái chính thức thì thực lực sao chỉ đơn giản như vậy?
Bối Bối điên cuồng hét lớn một tiếng, sau đó lôi điên quanh người hắn nháy mắt đều hóa thành màu vàng, ánh sáng màu vàng kim lấp lánh từ từ hội tụ ở đỉnh đầu của hắn.
Ngay sau đó, vảy rồng ở tay phải đang trong trạng thái Lôi Đình Chi Nộ bỗng nhiên lan rộng bao phủ cả người hắn, hơi thở của hắn cũng biến đổi long trời lở đất. Một dạng kiêu ngạo xen lẫn bá đạo, còn muốn vượt xa khí thế vương giả bình thường nữa.
Vũ Hồn Lam Điện Phách Vương Long đã tương đối mạnh mẽ nhưng lúc này còn biến đổi tuyệt vời hơn nữa, hơi thở khủng bố ấy thậm chi so với Cực Hạn Chi Băng của Hoắc Vũ Hạo cũng không hề yếu thế.
Giọng nói của Thiên Mộng Băng Tằm và Băng Đế gần như đồng thời vang lên trong đầu Hoắc Vũ Hạo:
– Hoàng Kim Thánh Long.
Khí thế của Bối Bối đã tăng đến đỉnh điểm, chân trái bước về trước một bước, hét lớn:
– Phách Hoàng, Lôi Vực.
Vương Ngôn ở dưới đài thấy một màn này không khỏi che mặt, trong lòng tức giận không thôi, đám nhỏ này rốt cuộc còn giấu hắn bao nhiêu chuyện nữa đây?
Một quầng sáng màu ánh kim mang theo lôi điện không ngừng lan tỏa ra xung quanh, nháy mắt đã bao phủ một phạm vi với đường kính chừng hai mươi thước.
Càng khủng bố hơn, chính là những tia sáng kia như những cơn sống dữ không ngừng cắn nuốt và hấp thu những phiến Hoàng Kim Diệp đang tung bay trong Hoàng Kim Diệp Vũ.
Năng lực của cả hai đều có màu vàng kim nên khắp nơi đều chỉ là một màu này, còn những phiến Hoàng Kim Diệp kia nháy mắt đều hóa thành bột mịn mà tan biến.
Bối Bối đưa tay ra trước ngực làm thành động tác cực kỳ quen thuộc với Hoắc Vũ Hạo khi sử dụng Khống Hạc Cầm Long, sau đó đẩy về phía đối phương, một lượng lớn lôi điện màu vàng nhanh chóng bao phủ lấy Diệp Vô Tình.
Diệp Vô Tình cũng nổi giận gầm lên một tiếng, từng tia sáng màu ánh kim không ngừng bắn ra, khắp nơi vang lên tiếng nổ, hắn đang điên cuồng công kích mọi thứ.
Nhưng năng lực của Bối Bối hoàn toàn vượt xa dự đoán của hắn, Lôi Vực ấy dần dần di chuyển áp bức đến ngay trước người hắn.
– Tiểu sư đệ, ngay lúc này.
Bối Bối hét lớn, chân phải dậm mạnh về trước, Lôi Vực nháy mắt dâng cao nhưng đồng thời cũng nhạt đi và biến mất, cả người Diệp Vô Tình bị từng tia điện quang màu vàng bao phủ, tê dại.
Hoắc Vũ Hạo đương hiểu ý Đại sư huynh, hắn lập tức xoay người ôm lấy Vương Đông. Nhưng bỗng nhiên hắn nghe thấy từng tiếng leng keng leng keng. Động tác theo bản năng dừng lại một chút, trước mặt hắn lại xuất hiện một cảnh hưởng khiến hắn phải kinh hãi.
Thượng Quan Tàn vốn đang dùng Bình Sữa bổ sung Hồn Lực lại xuất hiện, tiếng chuông từ Nhiếp Hồn Linh trên tay hắn lại vang lên, nhưng có chút khác biệt chính là sắc mặt Thượng Quan Tàn đã trở nên vô cùng nghiêm túc và uy nghiêm, hoàn toàn không còn dáng vẻ bình thường nữa.
Home » Story » đấu la đại lục ii (tuyệt thế đường môn) » Chương 203: Phá Tù Lung, Vĩnh Đông Chi Vực (Hạ)