Thẩm Lệ.. Phốc ha ha ha ha.
“Nàng yên tâm, chờ con chúng ta được sinh ra..”
Thẩm Lệ muốn nói, chờ con của họ xuất sinh, hắn nhất định sẽ thời thời khắc khắc bảo vệ ở bên, chỉ cần là chuyện hắn có thể làm, tuyệt sẽ không để Chu Thanh nhúng tay. Nhưng chức trách của hắn, tính chất công việc của ảnh vệ..
Lời này mắc kẹt trong cổ họng Thẩm Lệ, mãi mà không thể nói ra khỏi miệng.
Chu Thanh quay đầu nhìn hắn nói: “Nhà huynh cũng không phải nghèo đến mức không thuê nổi nhũ mẫu đấy chứ, không phải mọi chuyện đều phải đích thân cha mẹ đứa bé phải làm hết đâu, yên tâm, cha mẹ đứa bé đều có thể có ngủ ngon a.”
Thẩm Lệ nắm chặt bàn tay Chu Thanh, biểu tình giống như muốn tuyên thệ, nói: “Ta sẽ tận lực dành nhiều thời gian nhất ở bên nàng.”
“Không cần phải như vậy, ta còn bận nhiều việc lắm!”
Thẩm Lệ..
( Nội tâm đau khổ, không để bồi bên cạnh vợ, làm sao bây giờ)
* * *
Đi dạo một vòng qua những con phố buôn bán nhộn nhịp, cuối cùng hai người dừng ở một cửa tiệm bán diều. Cửa hàng diều này cực lớn, cao chừng ba tầng lầu. Mỗi vách tường của từng tầng đều treo rất nhiều loại diều, đủ mọi màu sắc, làm cho người ta hoa cả mắt. Hai người Chu Thanh vừa tiến vào, tiểu nhị liền nhiệt tình đi đến nghênh tiếp.
“Hai vị khách quan, muốn chọn mua diều đúng không? Diều của tiệm chúng ta, tầng một tương đối phổ thông, nhưng mà giá cả cũng tiện nghi nhất, tầng hai tốt hơn, còn tầng ba là tốt nhất. Có điều khách quan yên tâm, dù là diều ở tầng một, chúng ta cũng cam đoan chất lượng.”
Chu Thanh ngửa đầu nhìn xem những con diều trưng bày khắp phòng, nói: “Tốt nhất, là tốt như thế nào?”
Tiểu nhị liền kính cẩn cười nói: “Diều ở tầng ba, dùng tơ vàng tơ bạc để làm, đồ án trên diều giấy, cũng là do tú nương có tay nghề tốt nhất thêu lên chứ không phải vẽ, việc thêu lên diều này của tiệm chúng ta, là độc nhất thiên hạ.”
Công việc chính của Cẩm Tú phường chính là thêu thùa. Vừa nghe được lời này, Chu Thanh lập tức cảm thấy hứng thú.
Thẩm Lệ nhìn thấy nàng quan tâm như thế, liền nói: “Lên lầu ba xem”
“Được, khách quan mời ngài đi bên này!” Tiểu nhị nhiệt tình dẫn họ lên lầu.
Cầu thang không quá rộng, Chu Thanh cùng Thẩm Lệ không thể đi song song, chỉ có thể người trước người sau đi lên. Lúc đến bậc thang lầu ba, trong lòng Thẩm Lệ chợt dâng lên một cỗ bất an mãnh liệt. Loại bất an này, không có dấu hiệu nào, chỉ đơn giản bắt nguồn từ kinh nghiệm nhiều năm đi trên đường dao mũi kiếm mà có.
Thẩm Lệ lập tức dừng chân, trở tay ngăn Chu Thanh lại. Chu Thanh cũng thầm giật mình, ngửa đầu nhìn Thẩm Lệ.
Thẩm Lệ đứng cao hơn nàng hai bậc thang, dáng người hắn vốn kiên cường, bây giờ từ dưới nhìn lên lại càng vững vàng như núi.
Nghe thấy tiếng bước chân sau lưng dừng lại, tiểu nhị kia cũng chậm rãi xoay người lại.
Hắn cười hỏi: “Sao khách quan lại không đi tiếp?”
Thẩm Lệ nhìn hắn nói: “Chợt nhớ ra còn có việc, ngày mai lại đến.”
Nói rồi, Thẩm Lệ quay người bước xuống lầu. Chu Thanh giật mình lập tức liền hướng chạy xuống dưới. Nhưng mà, không đợi Chu Thanh chạy xuống lầu hai, từ đầu dưới đầu cầu thang lầu hai chợt tuôn ra bảy tám người. Trong tay bọn họ đều xách theo trường đao. Lưỡi đao sắc bén lấp lóe hàn quang lạnh lẽo.
Chu Thanh nhịn không được lui về phía sau một bước, vừa vặn chặn đường xuống của Thẩm Lệ.
Một hồi tiếng bước chân vang lên trên đỉnh đầu. Đầu cầu thang lầu ba, cũng xuất hiện bảy tám người cầm trường đao xông ra. Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, những người xuất hiện cũng không nói nhảm nửa lời, trực tiếp giơ đao, tiền hậu giáp kích lao thẳng tới hai người Chu Thanh.
Nguy hiểm cực lớn đang ở ngay trước mặt, sinh tử chỉ trong nháy mắt, Chu Thanh thế mà lại không sợ như tưởng tượng! Sợ cái gì! Cùng lắm thì lão nương xuyên về thôi.
Nàng cầm con dao găm nhỏ Thẩm Lệ tặng cho nàng, tuân theo nguyên tắc có thể xuất bao nhiêu lực thì ra bấy nhiêu lực, chuẩn bị đánh cuộc một chuyến.
Thẩm Lệ siết chặt nắm tay, ngay trong tích tắc địch nhân giáo công đánh tới, chân hắn bỗng nhiên phát lực, một tay túm ngang người Chu Thanh nâng thẳng lên trên đỉnh đầu. Hắn nhún chân, nhảy lên tay vịn cầu thang, miễn cưỡng tránh thoát được một loạt đao kiếm bổ tới.
Đao quang kiếm ảnh mang theo sát khí lướt qua sát sạt, Thẩm Lệ phát động cơ quan giấu trong ống tay áo. Một loạt ám tiễn, mũi tên bôi kịch độc, mang theo lực đạo cực mạnh, bắn thẳng về phía địch nhân đang vọt tới gần trong gang tấc. Độc này, thấy máu liền mất mạng.
Thẩm Lệ bắn về phía cầu thang lầu ba, địch nhân đứng gần nhất trúng tên bỏ mình, thi thể lập tức ngã xuống, lập tức liên lụy đến đồng bọn đứng ở chỗ thấp hơn, cản trở tốc độ của chúng.
Thẩm Lệ thừa dịp chỗ trống, lợi dụng độ dốc của tay vịn cầu thang, mang theo Chu Thanh từ trên lan can vọt xuống dưới.
Nhưng mà..
Lúc hai người họ đi xuống, tầng hai đã có chừng mười mấy người cầm sẵn đao đợi ở đó.