Nam Chi cuối cùng vẫn chần chừ mà gật đầu, Lục phu nhân dặn dò người hầu trong nhà, có việc gì thì gọi điện thoại cho bà.
Bà thật sự rất không yên tâm.
Nhưng mà nghĩ lại, tuy rằng Quan Hinh luôn gây rối, nhưng vẫn không có ý xấu với đứa trẻ.
Chờ mẹ chồng đi rồi, rốt cuộc Quan Hinh cũng không thể khống chế được cảm xúc của mình được nữa, cô ôm lấy con gái khóc rống lên, vừa khóc vừa oán giận nói: “Cha con không cần chúng ta nữa, ngay cả nhà cũng không về, không quan tâm đến chúng ta chút nào.”
Nam Chi vỗ lưng mẹ, không thể nói chuyện, cũng không còn cách nào.
“Quan Quan, con gọi điện thoại cho cha con đi, nói mẹ không khỏe.” Quan Hinh nói với Nam Chi.
Khuôn mặt nhỏ của Nam Chi rất là ưu sầu, cảm thấy không thoải mái thì nên đến bệnh viện nha!
Cha là tổng giám đốc, cũng không phải bác sĩ!
Hơn nữa, bảo bảo còn không nói được nha!
Quan Hinh lấy di động ra, đúng lúc này, một tin nhắn hiện lên, còn có một bức ảnh.
Trong ảnh, là một đôi nam nữ đang ngồi đối diện nhau trong một nhà hàng tây sang trọng, hai người đang vừa ăn vừa nói chuyện, ánh nến lung linh, mờ ảo mà đẹp đẽ…
“Thân Huân đã trở về, bà thím nhà cô nhanh chóng nhường đường đi, người ta chính là thanh mai trúc mã, Thân Hân vừa có tiền vừa có nhan sắc, cha còn là quan lớn, cô thì tính là cái đống phân nào.”
Tin nhắn gửi đến tràn ngập mỉa mai cùng ác ý, giọng điệu đầy tự mãn, giống như mình mới là người cùng ăn tối với Lục Tấn.
Có lẽ bởi vì lượng tin tức quá lớn, cũng có thể là vì phải chịu đả kích quá lớn chưa thể hồi phục lại tinh thần, cả người cô chết lặng.
“Loảng xoảng……”
Di động tuột khỏi tay Quan Hinh, Nam Chi nhặt di động lên, nhìn hình ảnh thì nhận ra một người là cha, người còn lại là một dì xinh đẹp!
Nam Chi lập tức hỏi hệ thống: “Ca ca, đây có phải là thanh mai của cha không?”
Trong lòng Nam Chi còn buồn bực hỏi: “Thanh mai là cái gì, có phải là quả chua không!”
Hệ thống thở dài, ngươi học được cái gì vậy!
Hệ thống giải thích nói: “Thanh mai trúc mã là dùng để miêu tả bộ dáng ngây thơ chơi đùa của trẻ con, bây giờ dùng để chỉ tình cảm nam nữ thân mật khăng khít từ nhỏ.”
Hệ thống lại hỏi: “Lúc ngươi còn sống, có một người bạn như vậy không?”
“Có nha, có rất nhiều, các bạn nhỏ trong nhà trẻ đều thích chơi với ta.” Nam Chi cười hì hì nói.
Hệ thống:……
Khó trách vì sao khi vừa mới bắt đầu mà điểm mị lực đã cao như vậy.
Có lẽ là bởi vì còn là trẻ con, có bao nhiêu người có thể chán ghét một đứa trẻ được.
Nam Chi vui vẻ hỏi: “Thanh mai của cha đã trở về, có phải ta không cần phải chết nữa không?!”
Hệ thống: “Lần này không chết thì lần sau cũng sẽ chết, tóm lại đều phải chết, thời gian bất định, ngươi chết mới là bước ngoặt trong cuộc hôn nhân của bọn họ, mới khiến bọn họ trưởng thành, càng thêm trân trọng lẫn nhau.”
Nam Chi:……
Bảo bảo không muốn chết!
Hai mẹ con đều là vẻ mặt buồn bã bi thương.
Vẻ mặt Quan Hinh trống rỗng mà lấy lại di động từ tay con gái, cô nhìn Nam Chi, bộ dạng không cảm xúc này so với khi khóc còn đáng sợ hơn.
Giọng Quan Hinh cực kỳ bình tĩnh, cúi đầu hỏi con gái: “Mẹ muốn ly hôn với cha con, con muốn đi theo cha hay đi theo mẹ?”
Nam Chi:??
Thật sao?
Hai người định ly hôn sao? Cô mới không tin đâu!
Cô muốn ở cùng bà nội.
Chồng phản bội, con gái không biết nói, đủ loại áp lực đè lên người Quan Hinh, khiến Quan Hinh thống khổ đến cực điểm.
Có lẽ là vì quá đau khổ, Quan Hinh lại hiện ra dáng vẻ chết lặng mà bình tĩnh, ngay cả nước mắt cũng không rơi ra được.
Vốn chỉ là vợ chồng cãi vã, chồng lại cùng thanh mai đi qua đêm không về, lừa dối, phản bội tình yêu và hôn nhân của bọn họ.
Nam Chi vẫn không nói lời nào, trong lòng nói với hệ thống: “Ca ca, ca ca, sao mẹ lại không hỏi thẳng cha, sao lại không gọi điện thoại, bọn họ có thể nói mà!”
Nam Chi thật sốt ruột, sốt ruột vì bản thân không thể nói được lời nào!
Hai người mau nói chuyện đi, nói cho rõ ràng, như vậy bảo bảo sẽ không phải chết!
Hệ thống: “Không thể giải thích cho rõ ràng được, vốn dĩ Lục Tấn cũng chỉ ăn tối cùng thanh mai, mà mẹ ngươi đã nhận định là hắn phản bội.”
“Đây không phải chuyện chỉ giải thích một hai câu là được, mẹ ngươi cho rằng cha ngươi không được ăn cơm với người phụ nữ khác, đây là quan điểm không thể thay đổi được.”
“A?!” Nam Chi ngây người, phải làm sao bây giờ?!
Nếu đã là quan điểm không thể thay đổi, vậy phải làm sao để mẹ không để ý đến?