A Hâm ngắt lời nàng, nói: “Ta không có tái hút, ta đi đến dạ trai chẳng qua chỉ là vì tìm kiếm tung tích của sư phụ mà thôi. Ngươi từng bảo ta không nên chạm vào phù dung tán nữa ta liền không chạm vào nữa, một chút một điểm cũng không có. Ta và sư phụ cũng không có bất kỳ cái gì vượt quá tình cảm sư đồ. A Hâm ta một đời một thế này, chỉ yêu một mình ngươi.”
Nửa câu sau Lý Duyên Ý cũng không có nói ra miệng, nàng nói không nên lời.
Lý Duyên Ý lặng im trong chốc lát, đôi môi hé mở, đột nhiên một trận ho khan kịch liệt khiến nàng phải cong gập người, sau lưng không ngừng nhấp nhô lên xuống, A Hâm dìu đỡ nàng, sợ nàng sẽ ngã xuống.
Lý Duyên Ý che miệng, máu vẫn cứ chảy ra từ giữa những kẽ ngón tay.
A Hâm cởi bỏ dải lụa đen, rốt cục cũng nhìn thấy hai mắt của nàng. Viền mắt đã sung huyết biến thành màu tím đen đáng sợ, đôi mắt xinh đẹp đã từng chăm chú ngắm nhìn nàng hàng ngàn hàng vạn lần hiện giờ lại trống rỗng vô thần.
A Hâm ôm nàng vào lòng, hít một hơi thật sâu, ngửi được mùi hương trên người nàng liền trở nên an tâm.
“Không có việc gì, thế gian vạn vật tương sinh tương khắc, có độc thì nhất định sẽ có phương pháp hóa giải. Chờ ngươi và ta rời khỏi nơi này, liền toàn tâm toàn ý tìm kiếm giải dược. Nhất định……”
Lý Duyên Ý cười nói: “Ta cũng đã sắp chết rồi, ngươi hà tất nói mấy lời êm tai này gạt ta. A Hâm, cho tới bây giờ ngươi còn không phát hiện sao? Ngươi ta quen biết nhau chính là một sai lầm. Khụ khụ khụ…… Cuộc nhã tập kia không nên tồn tại, ta không nên cố tình tìm lời nói tiếp cận ngươi, hết thảy đều không nên bắt đầu.”
“Nếu như không có cuộc nhã tập kia không có chuyện ngươi ta quen biết nhau, hôm nay A Hâm ta đã sớm trở thành một đống xương trắng bên dưới hoàng thổ rồi, làm sao đến lượt một chuỗi ‘không nên’ này của ngươi? Không cần nói nhiều như vậy, ngươi theo ta đi, chúng ta hiện tại liền đi!”
“Quốc nạn ập xuống, ngươi là muốn ta làm một kẻ hôn quân bỏ thành mà chạy? Là muốn để cho con dân của ta dùng huyết nhục xây đắp thành những phiến đá lót đường mà chạy trốn?”
A Hâm hô hấp tắc nghẽn đáp không được, Lý Duyên Ý cúi đầu, sau một lúc lâu, cười khổ nói: “Tựa hồ cũng chỉ có một loại biện pháp này.”
A Hâm nhìn về phía nàng.
Lý Duyên Ý cầm lấy bình rượu rồi lại tìm hai chén rượu đã ngã đổ, đưa lên trước mặt hai người: “Từ xưa đến nay Hoàng đế bỏ thành mà chạy không có một ai không lưu lại tiếng xấu ngàn đời, trước đây nhìn thấy mấy chuyện này trong sách cổ chỉ cho rằng bọn họ vô năng, hiện giờ chính bản thân mình rơi vào trong đó mới hiểu được phần tâm tình này. Sinh mệnh của con người vì sao chỉ có một? Chỉ có sống sót mới có thể chứng kiến được ngày tặc tử bị đánh đuổi, chỉ có sống sót mới có thể lại nhìn thấy gió thấy trăng thấy cảnh đẹp, mới có thể lại nhìn thấy ngươi.”
A Hâm rung động không thôi, Lý Duyên Ý một ngụm uống cạn chén rượu, chén còn lại đưa tới trước mặt A Hâm. A Hâm lắc lắc đầu nói: “Lúc này không nên uống rượu, ta cần phải duy trì sự thanh tỉnh.”
Lý Duyên Ý gật gật đầu, ánh mắt đang cố sức tập trung ngắm nhìn A Hâm trở nên ôn nhu mà ám muội. Nàng kề sát tới ôm cổ A Hâm, hôn nàng. Sự thân mật đã lâu không thấy khiến cho A Hâm tâm thần nhộn nhạo, thoạt đầu khi rượu ở trong miệng Lý Duyên Ý giữa những nụ hôn nồng nhiệt truyền sang cho nàng nàng còn chưa suy nghĩ quá nhiều, sau đó mới phát hiện bên trong sự triền miên càng ngày càng cháy bỏng này, Lý Duyên Ý đang ép buộc nàng uống rượu.
Đến khi dòng rượu mạnh trôi tuột vào trong cổ họng nàng, A Hâm mới hiểu được chính mình đã bị lừa.
“Hoài Sâm!”
A Hâm không dám dùng khí lực quá lớn, Lý Duyên Ý hiện giờ thật sự quá suy yếu, chỉ sợ thoáng dùng sức một chút sẽ làm cho nàng bị thương. Lý Duyên Ý chính là ỷ vào nàng sẽ không mạnh mẽ hạ thủ liền dùng sức dây dưa, mãi cho đến sau khi ép buộc được A Hâm nuốt xuống đủ lượng rượu mạnh, mới thở hổn hển tách khỏi đôi môi của nàng.
“Ta còn tưởng ngươi sẽ không bao giờ gọi ta như vậy nữa. Khanh khanh……” Lý Duyên Ý nằm ở trên người A Hâm, tỉ mỉ chăm chú ngắm nhìn nàng, không hề thô bạo cũng không giở trò xấu nữa, cẩn thận từng li từng tí lại lưu luyến không rời trên đôi môi nàng.
“Chạy trốn rất dễ dàng, sinh mệnh chỉ có một ta đương nhiên là luyến tiếc. Ta sợ chết, nhưng càng sợ hơn là làm cho Lý gia hổ thẹn.” Lý Duyên Ý từ bên hông lấy ra một bình sứ nhỏ, tháo nút chặn bằng gỗ ra, đem chất lỏng ở trong bình một ngụm uống cạn.
A Hâm muốn đứng dậy, nhưng cả người thoát lực sau đó trở nên tê dại, trước mắt từng đợt từng đợt biến thành màu đen.
“Rượu…… Dược?” Rất nhanh sau đó ngay cả nói chuyện cũng vô cùng tốn sức.
“Trong rượu đích thực có mê dược.” Lý Duyên Ý sau khi uống xong giải dược hành động không có gì trở ngại, đứng lên.
Cánh cửa ngự thư phòng mở rộng ra, một trăm binh lính Truy Nguyệt quân đã sớm chờ đợi ở bên ngoài.
“Thái hậu cùng các Hoàng tử của quả nhân đều đã đưa đi rồi chứ?”
“Hồi bẩm bệ hạ, Thái hậu các nàng đã đến bến thuyền, đi thuyền nam hạ!”
“Tốt…… Đại quân Trùng Tấn thì sao? Cách Nhữ Trữ còn bao xa?”
“Hồi bẩm bệ hạ, quân tiên phong của Trùng Tấn đã bắt đầu công thành.”
“Quân tiên phong có bao nhiêu người, quân đội thủ thành lại có bao nhiêu?”
“Quân tiên phong một vạn, quân chủ lực ước chừng còn có mười lăm vạn. Quân đội thủ thành…… ước chừng có bảy trăm người.”
“Chân Văn Quân thì sao?”
“Nếu như vừa nhận được thánh chỉ liền chạy về Nhữ Trữ, lấy tốc độ nhanh nhất tính toán, đại khái, đại khái còn bảy ngày nữa mới tới.”
“Bảy ngày.” Lý Duyên Ý cười cười, cảm khái nói, “Kỳ thật ngẫm lại, hết sức đơn giản. Nếu phải chết thì sao lại sợ hãi đao kiếm? Cứ để cho bọn họ tới, dù nói thế nào thì quả nhân cũng còn ẩn giấu hai vạn đại quân, hai vạn! Lại để cho quả nhân dùng đôi mắt này nhìn xem thật kỹ chân diện mục của hồ tặc! Nhìn xem lũ ác ma tàn sát bách tính của quả nhân đến tột cùng là bộ dáng gì! Khanh khanh.” Lý Duyên Ý quay đầu lại, trong bóng tối vô biên, giữa khe hở mỏng manh, nàng tìm được A Hâm của nàng.
Thiên ngôn vạn ngữ lại chẳng nói ra được gì, chỉ để lại hai chữ ——
“Đi thôi.”
……
Thời điểm Chân Văn Quân cách Nhữ Trữ còn có ba ngày lộ trình thì nghe nói Nhữ Trữ thành đã bị công phá, Trùng Tấn quân đánh vào bên trong thành, hiện tại toàn bộ kinh thành đã rơi vào tay giặc, đám tao hồ đó phóng hỏa khắp nơi. Dân chúng trong thành đã phân tán không ít, còn có một số người nửa đường bị ngăn chặn phải trở về. Tao hồ không có nhân tính, gặp người liền giết, không bằng cầm thú.
“Nhanh như vậy!” Nàng cùng đám người Bộ Giai hạ trại ở vùng dã ngoại, nhận được hồi báo của trinh sát ở bên trong Nhữ Trữ thành, chiếc bánh chưng trong tay suýt chút nữa rơi xuống đất.
“Hoàng thượng đâu!”
“Hoàng thượng thủ vững đến một khắc cuối cùng, thời điểm hồ tặc đánh vào các binh lính yểm trợ nàng rút lui, nhưng phỏng chừng cũng chạy không được rồi.”
Chân Văn Quân thở dài một tiếng: “Ít nhất nàng cũng thủ vững đến một khắc cuối cùng, không có vứt bỏ dân chúng bất chấp. Hiện tại bên trong Nhữ Trữ thành còn có bao nhiêu binh mã?”
Trinh sát lắc lắc đầu nói: “Điều này thật sự không rõ ràng lắm, thuộc hạ có thể chạy trốn tới đây đã là mạng lớn rồi.”
“Lần này may nhờ có túc hạ! Văn Thăng, rượu Bách Diệp của chúng ta còn không?”
Trinh sát vừa nghe được có rượu, hưng phấn đến hai mắt tỏa sáng.
“Có!” Bộ Giai ôm vò rượu đến, muốn rót một chén cho trinh sát kia. Rượu Bách Diệp này chính là rượu ủ mười năm, có thể trừ tà sinh nhiệt tương đối trân quý. Ai ngờ Chân Văn Quân trực tiếp xách vò rượu lên, đẩy hết vào trong ngực của trinh sát. Trinh sát mừng rỡ, ôm lấy vò rượu ngửa đầu liền uống, một hơi uống sạch sẽ. Bộ Giai ở một bên muốn nói lại thôi, tiếc hận không ngớt.
Trinh sát uống xong men rượu xộc lên, cùng Chân Văn Quân xưng huynh gọi đệ. Chân Văn Quân tự mình đưa hắn đi nghỉ ngơi, sau đó thu xếp lại ngựa, dự tính trong đêm khởi hành.
“Nhữ Trữ tình huống phức tạp, ngươi lúc này đi Nhữ Trữ thật sự quá nguy hiểm.” Bộ Giai khuyên nàng, Chu Mao Tam cùng các tùy tùng khác cũng đều khuyên nàng.
Chân Văn Quân đem hổ phù giắt ở bên hông: “Chính là phức tạp nguy hiểm mới càng phải đi, chắc hẳn đã có người tiên phong ra tay rồi.” Nhớ tới việc Vệ Đình Húc ở phía nam Nhữ Trữ sắp xếp binh lực vào bốn huyện, liền biết nàng đã sớm có tính toán. Huống chi a mẫu còn đang ở bên trong trận loạn lạc, nàng làm sao có thể vứt bỏ không quan tâm được.
Lúc này đây không có bất cứ kẻ nào uy hiếp nàng, đây là sự lựa chọn của chính nàng.
Loạn thế đã đến, thời cơ hiếm có, nàng nhất định phải đi tranh đoạt.
“Nhiều người ngược lại hành động bất tiện, các ngươi ở lại nơi này dựng trại đóng quân, chờ tin tức của ta!”
Thấy nàng đã quyết tâm đi, A Hy đem một cuộn bản đồ ném cho nàng: “Đây là một con đường tắt để đi đến Nhữ Trữ, có thể đem lộ trình ba ngày rút ngắn lại thành một ngày. Nhưng mà con đường này khó đi, ngươi phải cẩn thận.”
Chân Văn Quân gật gật đầu, hướng mọi người chắp tay, cuối cùng trường tiên giương lên, chớp nhoáng như một trận gió liền biến mất.
Chu Mao Tam lo lắng, muốn đi theo nàng, bị Bộ Giai ngăn cản.
“Nữ lang nói đúng, chúng ta đi theo chỉ sợ không có tác dụng gì ngược lại sẽ liên lụy nàng. Năm đó Văn Thứ Khiên đơn thương độc mã xâm nhập trận địa quân địch chém giết cả trăm người, dũng mãnh vô song. Đương thời có thể làm được điều đó e rằng chỉ có ba người.”
“Ai?” Chu Mao Tam cùng A Hy đồng thời hỏi.
“Vệ gia nhị công tử Vệ Tử Luyện là một, Tạ thị A Hâm là hai, người còn lại, tất nhiên là nữ lang của chúng ta.”
Trong lúc Chân Văn Quân nhanh như sấm chớp chạy hướng về Nhữ Trữ, phía sau có một bóng đen nho nhỏ đang lén lút đuổi theo không bỏ.
Mà ở bên trong Nhữ Trữ thành, tòa cổ thành hai trăm năm này, nơi kinh thành đã chứa đựng hồi ức trân quý của vô số người, ngọn lửa đang nhanh chóng lan tràn nhấn chìm tất cả.