Mục Trường Minh gật gật đầu, càng nghe càng nghĩ thông suốt, trịnh trọng nói: “Đại nhân, ngài yên tâm, tôi biết làm như thế nào.”
Mục Trường Minh rời đi, lại có người khác tiến lên, lần này là về lũ dã thú bắt được trước mùa đông, bởi vì thời tiết quá rét lạnh, đã có một con chết cóng.
Mức độ hao tổn vẫn nằm trong dự đoán của Nghiêm Mặc, hắn bảo mọi người tăng thêm lều cho lũ gia súc, cỏ khô cũng phải đầy đủ.
Nguyên Chiến thì đang nghe báo cáo của các chiến sĩ thủ lĩnh.
“Tôi thấy bộ lạc Nguyên Tế đã vào ở trong ngoại thành?” Nguyên Chiến hỏi Tranh.
Tranh gật đầu: “Đúng vậy. Không phải ở không, bọn họ sẽ dùng thức ăn vào mùa thu sang năm để trao đổi với chúng ta.”
“Mùa thu?”
“Mới đầu bọn họ đưa ra đề nghị giúp chúng ta xây nhà xây thành, tôi từ chối. Mùa xuân có nhiều thú mẹ mang thai, không thích hợp mở cuộc săn thú quy mô lớn, mùa hè thì thịt dễ hư thối, cho nên tôi đề nghị vào mùa thu.”
Nguyên Chiến tán thành, bọn họ vốn không thiếu chút thức ăn đó, đòi thức ăn chủ yếu là vì không muốn cho Nguyên Tế vào thành ở không, còn về phần vì sao Tranh không cho bọn họ xây nhà xây thành, có lẽ là vì sợ bọn họ giở trò gian lận.
“Đừng cho bọn họ tiến vào nội thành, nếu có ai muốn gặp thân nhân, thì ra ngoại thành mà gặp.”
“Được.”
“Canh chừng bọn họ cho kỹ.”
Hai người Nguyên Chiến và Nghiêm Mặc đều rất bận rộn, mãi cho đến tối mới có thể nghỉ ngơi.
Phát hiện mỏ than là một sự kiện đáng vui mừng, lại có thêm hơn hai trăm dân cư, dù phải đào quặng cũng tốt, dù phải dạy dỗ đám dã nhân đó cũng tốt, đều cần thời gian, nhưng tóm lại là chuyện tốt.
Cơ mà, năng lực của lũ người thằn lằn làm Nghiêm Mặc rất cảnh giác, càng làm hắn không dám xem thường thực lực của Tam Thành.
Đầu tiên là người chim giỏi bắn tên, lần này là người thằn lằn am hiểu khống chế tinh thần lực, thực lực của Tam Thành hiển nhiên mạnh hơn những gì hắn nghĩ.
Tuy người thằn lằn và người khổng lồ đã bị bọn hắn giết sạch, nhưng tai hoạ ngầm vẫn còn đó, chỉ cần Tam Thành dốc tâm điều tra, muốn tra tới đầu bọn họ không phải việc khó.
Bộ lạc Đóa Phỉ Nhĩ Đức cũng là một phiền toái, tuy công chúa của họ không muốn trở về thành Lạch Trời, cũng không muốn thành Lạch Trời tìm tới, nhưng dù sao Đóa Phỉ cũng là công chúa thành Lạch Trời, Phỉ Lực và các thủ lĩnh quan trọng của họ cũng đã rời khỏi thành Lạch Trời, nếu sau này Tam Thành tìm tới đây, thay vì chiếm đoạt, thì việc hợp tác với bộ lạc Đóa Phỉ hiển nhiên có nhiều phần trăm hơn, mà bộ lạc Đóa Phỉ lại có mối quan hệ vi diệu với bọn hắn, nếu không có Tam Thành thì bọn hắn và Đóa Phỉ có thể qua lại hữu hảo, nhưng một khi thế lực Tam Thành nhúng tay vào, sự tình sẽ khó mà lường được.
Nghĩ tới nghĩ lui, trước mắt bọn họ chỉ có thể liều mạng phát triển, đẩy mạnh sức chiến đấu của bản thân, trong tương lai mới có thể đàm phán ngang hàng với Tam Thành.
Đúng vậy, đàm phán, không phải đánh nhau.
Nếu bọn họ quá yếu, Tam Thành chỉ cần phái vài tên chiến sĩ thần huyết cấp cao ra là có thể diệt sạch Cửu Nguyên.
Nếu bọn họ phát triển thế lực lên đến hàng trung đẳng, khi Tam Thành vẫn chưa biết quả Vu Vận nằm trên tay hắn, rất có khả năng sẽ hình thành quan hệ hợp tác hoặc liên minh với bọn hắn, nhưng một khi Tam Thành biết quả Vu Vận đang nằm trong tay tư tế Cửu Nguyên, vậy chiến tranh là ắt không thể tránh né.
Nhưng nếu bọn hắn mạnh ngang Tam Thành, hoặc chí ít cũng phải phát triển đến mức khiến bọn họ kiêng kị, như vậy bọn hắn mới có thể đàm phán bình đẳng với Tam Thành.
Nghiêm Mặc không giấu diếm suy nghĩ của mình, nói hết cho Nguyên Chiến nghe.
Nguyên Chiến là thủ lĩnh Cửu Nguyên, hắn phải biết về sau Cửu Nguyên sẽ có khả năng gặp phải những nguy hiểm nào.
Ai ngờ Nguyên Chiến chỉ ngó hắn một cái rồi nói: “Đây là điều tất nhiên, chỉ cần tồn tại, chiến tranh là không thể tránh khỏi, sau này chúng ta không đánh với Tam Thành, thì cũng đánh với bộ lạc khác, dù không có quả Vu Vận thì cũng sẽ vậy thôi. Ngoại trừ lũ nhãi dưới năm tuổi, thì mỗi một chiến sĩ trong bộ lạc, mỗi một người đều biết rõ điều này.”
Thật ngại ghê, khoảng thời gian này cuộc sống quá suôn sẻ, tôi đã quên mất chúng ta vẫn luôn sống trong hung hiểm, săn một con dã thú còn phải tranh giành với bộ lạc khác, một quặng muối còn có thể khiến các bộ lạc lớn khai chiến. Nghiêm Mặc đến từ thời đại hoà bình chỉ có thể nhún nhún vai, lần nữa nhắc nhở mình đang sống trong thế giới nào.
Ngay cả ở thế giới cũ của hắn, mỗi ngày cũng có chiến tranh mà. Đất nước hắn an ổn được bao lâu, thì biên cảnh bấy lâu chưa bao giờ được thái bình, hắn dám chắc tới cả khi hắn rời đi cũng vậy.
“Về sau phải tăng cường rèn luyện tinh thần lực, trong truyền thừa của tộc Luyện Cốt có nhắc tới tinh thần lực, tôi nghiên cứu trước đã, xem xem có thể kết hợp với phép huấn luyện sơ cấp và trung cấp không, phải rèn luyện và tăng cường tinh thần lực. Nếu không, lần sau chúng ta mà chạm trán với kẻ giỏi khống chế tinh thần lực, thì sẽ rất bất lợi.”
“Ừ, lát nữa không có chuyện gì phải làm, cậu lo cái truyền thừa của tộc Luyện Cốt đi, cấp bốn luyện thế nào rồi?”
“Cũng bình thường thôi, tôi cảm thấy phần khó nằm ở phía sau. Qua hai ngày nữa, anh đưa tôi tới nơi truyền thừa, tôi sẽ ở trong đó, nếu có việc gấp thì anh đến tìm tôi, còn nếu không có việc gì, chắc tới đầu xuân tôi sẽ trở về.” Nghiêm Mặc chủ yếu muốn tìm hiểu rõ ràng vấn đề khống chế tinh thần lực và sử dụng nguyên tinh, nếu có phương pháp khống chế và tác động đến tinh thần lực, vậy chắc chắn sẽ có phương pháp bảo vệ, nếu người tộc Luyện Cốt có thể sử dụng tinh thần lực để điều khiển và liên hệ với cốt bảo, vậy ở phương diện này bọn họ hẳn đã nghiên cứu rất nhiều rồi, chắc sẽ không kém hơn người thằn lằn.
Nguyên Chiến không ngăn cản việc Nghiêm Mặc muốn bế quan, tuy hắn không muốn phải sống cảnh phòng đơn gối chiếc, nhưng hắn cũng biết Mặc cần mạnh lên, tuy hắn có thể bảo vệ tư tế của mình, nhưng không phải lúc nào hắn cũng ở bên Mặc được.
“Tôi nghĩ anh nên tạm thời giao toàn bộ công chuyện trên tay cho người khác, thừa dịp mùa đông này, nhanh chóng củng cố năng lực cấp bảy, Ngu Vu nói, viên thủy nguyên tinh cấp bảy kia ít nhất có thể giúp anh duy trì được một năm, đó là dưới tình huống không có quả Vu Vận hút năng lượng hỏa của anh mỗi ngày.”
Nguyên Chiến gật đầu, hắn cũng nghĩ như thế.
“Có bọn Tranh và Liệp, bộ lạc dù muốn loạn cũng không loạn được.” Việc sắp xếp bộ lạc Nguyên Tế của bọn Tranh, Nghiêm Mặc cũng đã nghe nói, hắn rất hài lòng. Thậm chí các chiến sĩ thủ lĩnh còn rất lấy làm lạ, nói mình không ngờ lão tư tế lại không làm ầm ĩ, sau khi bị cự tuyệt hai lần, liền an phận chấp nhận điều kiện của bọn họ.
Nghiêm Mặc nhớ tới thứ ánh mắt gai người cảm nhận được ở ngoại thành, có khi nào là lão tư tế nhìn hắn không? Không biết có phải vì khoảng cách khá xa hay không, mà hắn cứ cảm thấy lão tư tế thoạt nhìn có gì đó khang khác, tựa hồ như có sức sống hơn?
Hắn còn tưởng sau cơn bạo bệnh kia, lão tư tế dù không chết thì cũng sẽ thoái vị, ai ngờ lão bệnh xong còn có tinh thần hơn trước.
“Tôi sẽ sắp xếp, về Nguyên Tế thì tôi đã cho người xem chừng.” Nguyên Chiến cởi áo ngoài, thân thể trần trụi thon dài nhưng vẫn rất cường tráng và đầy cơ bắp đi đến trước mặt Nghiêm Mặc, đan tay vào tóc hắn.
Nghiêm Mặc ngẩng đầu nhìn, còn tưởng Nguyên Chiến muốn nói chuyện gì quan trọng.
Nguyên Chiến há miệng: “Tôi không đợi cậu tới mười tám tuổi được, đầu xuân năm sau chúng ta chính thức ở bên nhau đi.”
“…Không được.”
Đôi mắt hẹp dài của Nguyên Chiến bắn ra vẻ hung ác ngoan độc: “Không được cũng phải được.”
Nghiêm Mặc bình tĩnh nói: “Thân thể tôi quá yếu, khi anh nhặt được tôi đã tổn thương rất nhiều rồi, sau đó còn bị anh… thế là tổn thương nhiều hơn nữa, về sau lại bị bệnh mấy lần, tuy đã được điều trị một thời gian dài, thân thể tôi đã tốt hơn rất nhiều so với lúc trước, nhưng anh đừng quên, mới không lâu trước đây, tôi vừa cắt thịt mình ra chế Phản Hồn đan cứu anh, anh đừng thấy tôi bây giờ nhìn như đã khôi phục, nhưng thực chất chỉ là cái thùng rỗng.”
Nguyên Chiến mím chặt môi.
“Nếu anh thật sự chờ không được, cũng có thể cưỡng ép tôi, nhưng mà tôi nhất định sẽ phản kháng đó. Đừng tưởng rằng mình thật sự không thể chết, dù sao anh cũng là chỉ con người, chứ không phải thần.”
“Đùi không được? Tay cũng không được? Miệng cũng không được?”
Khóe môi Nghiêm Mặc co giật, từ khi nào thì tên gia súc này chỉ cần nói một câu đã tự thông rồi?
“Anh không thể nhịn một chút hả?”
“Không nhịn được! Mắc gì phải nhịn? Không vào trong cơ thể cậu không phải là được rồi sao?”
“Loại chuyện này làm nhiều cũng không tốt cho anh.”
Nguyên Chiến cúi đầu cọ cọ chóp mũi hắn, vô lại nói: “Hỏa trong người tôi quá mạnh! Hơn nữa lần trước rõ ràng tôi nghe cậu nói với bọn Thảo Đinh, nam nữ sau khi thành niên đều cần được giải tỏa, cứ nghẹn trong người cũng không tốt, sẽ bị biến chứng.”
“Tôi nói rất nhiều thứ với bọn Thảo Đinh, mà sao anh chỉ nghe được mỗi câu này thôi vậy?”
Nguyên Chiến nhịn không được gặm một cái trên má hắn, đẩy hắn vào phòng ngủ: “Ngủ thôi nào, không còn sớm.”
“Tôi mệt rồi, đêm nay không làm với anh đâu.”
Nguyên Chiến nói có lệ: “Biết biết, cậu cứ ngủ, tôi hứa sẽ không cho vào trong.”
“Cút! Không cho vào trong cũng không được, da đùi tôi chịu không nổi lực ma sát của anh!”
“Đừng keo kiệt vậy mà, cậu giết tôi nhiều lần thế mà tôi có nói cái gì đâu.”
Nghiêm Mặc đứng lại, đi sóng vai với Nguyên Chiến, nghiêng đầu nhìn hắn.
Nghiêm Mặc dời mắt xuống, rồi lại xuống, cuối cùng dừng trên cái mông vểnh rắn chắc của tên gia súc nào đó.
Nguyên Chiến xoay người nhìn theo ánh mắt hắn.
“Có một số việc không phải không thể thương lượng.” Nghiêm Mặc cười một nụ cười không chút đứng đắn.
“Thương lượng làm sao?” Nguyên Chiến thuận thế ôm lấy hắn, lát sau liền cảm thấy có một cái móng vuốt đang bóp mông mình.
Nghiêm Mặc tỏ vẻ mình rất hài lòng với xúc cảm trong tay: “Nếu anh chịu…”
“Được!”
“… Anh còn chưa biết tôi sẽ nói gì mà đã dám nói được?”
“Sao lại không dám?” Nguyên Chiến đã bị khơi gợi lửa dục, vốn dĩ hỏa khí đã cao, nay lại càng khó áp chế, giọng nói cũng hơi khàn đi: “Cậu muốn làm cái gì? Tới đây!”