Thực mau, hai gã bảo vệ đã nâng cáng đi đến.
Mà người nằm trêи cáng chính là Phó Hằng đang sống dở’ chết dở.
Mẹ Hoa hoảng sợ biến sắc.
Đám người Khấu Quan bên cạnh cũng đều sửng sốt.
“Đây là chuyện gì? Phó Hằng làm sao vậy? Việc này… là ai làm?” Mẹ Hoa chất vấn với gương mặt tái nhợt.
Nhưng lại nghe bảo vệ bên cạnh thấp giọng nói: “Lúc Phó Hằng được đưa đến đây đã hôn mê rồi, đây là thư được nhét vào trong ngực cậu ta.”
Nói xong, đoạn đưa một phong thư còn nguyên vẹn sang.
Mẹ Hoa lập tức nhận lấy xem thử, lập tức mặt cắt không còn giọt máu.
“Thư do ai viết thế?” Nam Hành theo bản năng hỏi một câu.
“Lâm thần y…” Mẹ Hoa ngơ ngác nói.
Xử lý Phó Hằng xong, Lâm Dương lợi dụng ngân châm ngụy trang bộ dạng của mình thành dáng vẻ mà ba năm nay vẫn luôn dùng để đối mặt với Tô Nhan rồi đánh xe về phía phòng khám.
Những danh sách mà Phò Hằng đọc được thì có Cung Hï Vân đi xử lý là ồn, anh không cần phải hỏi đến nữa.
Hiện tại chuyện cần phải làm là mau chóng làm Tô Nhan khôi phục lại.
Rất nhanh xe đã dừng lại ở bên ngoài phòng khám.
Lâm Dương mở cửa xe ra, bước nhanh đi vào.
Nhưng đúng lúc anh muốn vào cửa thì bên trong truyền đến một trận ồn ào.
Là giọng của Lạc Thiên!
“Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, đây là chuyện của tôi, không liên quan gì đến nhà họ Lạc cả, cút đi! Tất cả các người cút hết cho tôi!”
*Thưa cô, suy cho cùng thì cô vẫn mang họ Lạc, cho dù cô phân rõ giới hạn với nhà họ Lạc, nhưng nhà họ Hoa sẽ không cho rằng như vậy đâu. Xin cô lập tức đuổi nhà Tô Nhan ra khỏi phòng khám, nếu không nhà họ Hoa mà ảnh hưởng đến nhà họ Lạc chúng ta thì cô chính là người có tội của nhà họ Lạc đấy!”
Một âm thanh lạnh lẽo mà nghiêm túc vang lên.
Nghe ngữ khí này thì người tới hình như là quản gia của nhà họ Lạc.
“Kẻ có tội? Hừ, chẳng lẽ tôi đuổi bọn Tô Nhan đi thì tôi không phải kẻ có tội ở nhà họ Lạc nữa sao?” Lạc Thiên nghiền răng nghiền lợi nói.
“Thưa cô, cô chớ có quá tùy hứng!”
“Tôi tùy hứng hay không thì liên quan quái gì đến các người? Đây là phòng khám của tôi, mời các người mau chóng rời đi, nếu không tôi sẽ báo cảnh sát đấy!”
“Thưa cô, nếu cô trước sau không nghe khuyên bảo, vậy thì đừng trách chúng tôi!”
“Các người… Các người muốn làm gì? Dừng tay! Cút ngay cho tôi!”
Lạc Thiên vội kêu lên.
Nhưng hình như hiệu quả cực nhỏ.
Lâm Dương mang vẻ mặt căng thẳng, sải bước đi vào bên trong.
Lại thấy vài tên tay chân nhà họ Lạc đang muốn xông vào trong phòng nghỉ ngơi của người bệnh.
“Dừng tay!”
Lâm Dương quát lên.
“Lâm Dương?”
Lạc Thiên vô cùng mừng rỡ.
Người của nhà họ Lạc cũng nhao nhao dừng lại, nhìn về phía Lâm Dương.
*Ò? Là anh à?”
Quản gia nhà họ Lạc nhíu mày.
“Không muốn chết thì cút ngay đi, nhân lúc tôi còn chưa nổi giận!” Lâm Dương lạnh lẽo nói.
Người của nhà họ Lạc vừa nghe thấy thì đều tức giận, muốn xông tới bắt đầu đánh nhau.
Nhưng quản gia của nhà họ Lạc biết chỗ lợi hại của Lâm Dương, dù sao thì lúc trước Lâm Dương đã từng đến thăm nhà họ Lạc.
“Chúng ta đi về trước đã.” Quản gia nói.
“Vâng.”
Mấy người lui trở về.
“Lâm Dương, món nợ giữa nhà họ Lạc chúng tôi và anh, sẽ tính sòng phẳng nhanh thôi, ông cụ đã sắp xếp xong xuôi cả rồi.”
Lúc đi qua bên cạnh Lâm Dương, quản gia đột nhiên thấp.
giọng nói một câu.
Mày Lâm Dương nhíu lại, nghiêng đầu nhìn, mấy người quản gia đã rời khỏi phòng khám.
“Xem ra ông nội vẫn chưa từ bỏ ý định.” Lạc Thiên tức đến mức nghiền răng nghiến lợi.
“Giặc tới thì đánh, nước lên nâng nền, không cần phải lo lắng.” Lâm Dương lãnh đạm nói.
Nếu không nễ mặt Lạc Thiên thì Lâm Dương đã ra tay với nhà họ Lạc từ lâu, nhưng chưa từng nghĩ nhà họ Lạc lại không biết điều đến thế.
Một khi đã như vậy thì cũng không cần khách sáo nữa.
Chỉ là trước mắt không phải là thời điểm để suy xét đến việc này.
*Tôi đi xem Tiểu Nhan.”
Lâm Dương nói rồi bèn bước vào bên trong.