Còn có Nhược Nhược!
Ôn Hủ Hủ lập tức tỉnh lại, cô mở to hai mắt, người cũng lập tức từ trên giường ngồi dậy.
Quả nhiên, cô vừa ngồi dậy một bóng dáng nhỏ bên ngoài liền vui vẻ nhào tới: “Mẹ, mẹ cuối cùng tỉnh rồi! Con rất nhớ mẹ.”
Cô bé như chim non, sau khi thấy Ôn Hủ Hủ đã ngồi dậy trên giường bệnh, lập tức bay tới.
Ôn Hủ Hủ liền cười giang hai tay ra: “Mẹ cũng rất nhớ con.”
Cô ôm lấy đứa con gái mỏng manh mềm mại của mình.
Sau đó không lâu, trước cửa lại xuất hiện hai cậu bé giống nhau như đúc. Sau khi nhìn thấy mẹ tỉnh, cũng đều bước nhanh vào.
Hoắc Dận vẫn còn rụt rè một chút, tính tình cậu ít bộc lộ ra ngoài, cũng không phải thuộc loại người có cảm xúc phóng khoáng, cho dù nhìn thấy me cũng chỉ cất giấu niềm vui trong lòng, chậm rãi đi tới.
“Mẹ……”
“Ừ, Mặc Mặc, con trai nhỏ bé của mẹ!”
Ôn Hủ Hủ lập tức ôm chặt đứa con trai nhỏ tưởng chừng đã mất này vào trong lòng. Kích động đến mức cổ họng nghẹn ngào mấy lần.
Hoắc Dận đứng từ xa nhìn.
Thật ra cậu cũng muốn mẹ ôm, nhưng lần này cậu phạm lỗi lớn. Cậu hại em trai thiếu chút nữa đã mất mạng, còn làm hại mẹ bị thương nặng như vậy.
Cho nên, lúc này cậu không dám tiến lên. Cậu sợ mẹ sẽ không thích và không tha thứ cho cậu.
Thế nhưng một lát sau, Ôn Hủ Hủ ôm con trai nhỏ hai mắt đẫm lệ kia, đã bắt đầu tìm kiếm bóng dáng con trai lớn: “Dận Dận, con đứng ở đó làm gì? Mau, mau tới đây để mẹ ôm một cái.”
Cô hiện tại đã biết, đứa con trai này đã sớm biết cô là mẹ của cậu.
Hoắc Dận lúc này mới vui vẻ đi vào, sau đó cùng nhau nhào vào lòng mẹ.