Chuyện báo cáo công việc ở đây đều là vô nghĩ.
“Mấy bộ trưởng trong nội các của anh đến tìm em, nói anh không chịu cưới vợ, còn không bằng tên Charles kia. Anh trấn áp thì có tác dụng gì, chẳng lẽ chuyện này lại không xuất hiện một lần nữa sao?”
“Quan niệm của người phương tây về tình dục vẫn rất thoáng, đến lúc đó anh đưa con của em gái về cung để nuôi dưỡng cũng được. Còn nếu không được nữa thì anh sẽ bồi dưỡng Oynthia thành nữ vương. Em vẫn chưa nói nhớ anh, anh rất tổn thương, Diên!”
“Được rồi, đừng nhắc đến con bé nữa, ở đây còn có người.”
Diên hạ giọng.
“Có người? Nam hay là nữ?”
Halley trở nên khẩn trương.
Đúng lúc này, Lê Sa từ ban công đi vào, cô không nhìn màn hình máy tính, dù sao cũng là công việc của người khác, nhìn sẽ không hay ho gì.
Nhưng Halley đã nhìn thấy cô và lập tức thét chói tai.
“Trời ạ, Diên, sao em lại giấu một cô gái ở trong phòng, em không sợ làm anh thất vọng sao?”
“Đại vương của tôi ơi, làm ơn chú ý đến lời nói.”
Diên bất lực nói.
“Anh mặc kệ, em nhất định phải giải thích rõ cho anh……”
Anh ta chưa kịp nói xong thì Diên đã trực tiếp cắt đứt điện thoại.
“Anh ta là…” : “Vua Halley của nước Anh.”
“Wow, giống với thiên hoàng của chúng tôi.”
“Liên quan đến cô sao?”
Anh ta lạnh lùng nhìn lại, sự mới mẻ vừa mới được thắp sáng của cô lập tức bị dập tắt.
“Được rồi, quả thực không liên quan đến tôi.”