– Tông chủ!
Cửu Tiên trưởng lão tiến về phía trước một bước, thần thái cung kính.
Cho dù hắn là Kim Giáp Tướng, một trong thập đại trưởng lão, nhưng đối với vị tông chủ này, vẫn là tất cung tất kính, không dám vi phạm.
– Là ai viết Hỗn Độn cổ ngữ?
Tông chủ cũng không để ý tới hắn, thân hình khẽ động, rơi vào trên phi thuyền, nhìn quanh một vòng, con mắt rơi vào trên người Nhiếp Vân.
– Này chẳng lẽ là Nhiếp Vân mà ngươi đưa tin nói tới?
Lông mi giương lên, ánh mắt lộ ra tán dương, tông chủ hỏi.
– Vâng!
Cửu Tiên trưởng lão vội vàng gật đầu.
Sự tình khảo hạch đệ tử, ở trước khi đến, hắn liền một năm một mười dùng phương thức đặc thù đưa tin trở về, thân là tông chủ Quy Khư Hải, tự nhiên có thể biết.
– Trước kia chứng kiến ngươi đưa tin, còn tưởng rằng nói quá sự thật, hiện tại xem ra, nói còn chưa đủ! Ba chữ kia, thực lực của ta còn không viết ra được. Hắn loại thực lực này lại có thể thuận lợi viết ra, quả thực không thể tưởng tượng nổi!
Tông chủ cười ha ha, cử chỉ phóng khoáng.
– Tông chủ khen ngợi, tiểu tử không dám nhận!
Nhiếp Vân ôm quyền.
– Đúng vậy, rất không tồi!
Thấy bộ dáng của hắn, không có chút nào không thoả đáng, tông chủ cực kỳ vui mừng.
Vừa rồi thời điểm hắn đến, cố ý không che dấu khí tức cuồng mãnh trên người, tu luyện giả thấp hơn 2000 Đại Đạo, cảm nhận được cổ uy áp này, sẽ mất tự nhiên sinh ra cảm giác áp bách, không cách nào bảo trì bình tĩnh, thiếu niên trước mắt này, chẳng những không có bối rối, ánh mắt bình thản, lại không thấy nịnh nọt ton hót, cũng không có bởi vì khích lệ mà cảm thấy cao hứng, trái lại tràn đầy vẻ đạm nhiên.
Có thể ở trước mặt hắn bảo trì loại tâm tính này, đừng nói người có 2000 Đại Đạo, cho dù rất nhiều Kim Giáp Tướng cũng khó làm được!
Nghịch thiên tu luyện, tâm tính trọng yếu nhất, tâm tính bất định, thường thường khó có thành tựu cao.
Thắng không kiêu, bại không nản, vừa mới viết ra Hỗn Độn cổ ngữ được tông chủ khích lệ, mà không có cảm thấy tài trí hơn người, ngược lại bình thản không mất phương hướng, người như vậy nhất định có thể đi xa!
Chính bởi vì như thế, tuy tông chủ chỉ vừa gặp Nhiếp Vân, nhưng lại tán dương phát ra từ nội tâm.
Đệ tử thiên tài hắn bái kiến nhiều lắm, nhưng chỉ bằng vào khí độ, có thể so với người này, chỉ sợ đi hết Chư Thiên cũng không cao hơn năm ngón tay.
– Rất tốt, có tư cách ở lại ngọn núi này, xem ra Hỗn Độn tuyển định quả nhiên càng thêm chuẩn xác, chỉ là… Chỉ sợ cuộc sống sau này của hắn không yên ổn lắm a!
Tông chủ lần nữa thoả mãn gật đầu, cười nói.
– Đúng vậy!
Cửu Tiên trưởng lão nhìn ngọn núi xa xa, lại nhìn Nhiếp Vân một chút, nhịn không được cười khổ.
– Đây là có chuyện gì? Xin trưởng lão chỉ rõ?
Thấy hai người đối thoại, để cho người sờ không rõ ý nghĩ. Nhiếp Vân có chút buồn bực, nhịn không được hỏi.
– Kỳ thật không có đại sự gì, là ngươi vừa tới đã gây ra động tĩnh quá lớn!
Cửu Tiên trưởng lão nghe được liền nói:
– Quy Khư Hải chúng ta, tuy một vạn năm mới tuyển nhận một lần, mỗi lần chỉ tuyển nhận mười người, nhưng Quy Khư Hải tồn tại thật sự lâu lắm, có thể đạt tới đệ tử hạch tâm, tuổi thọ đều rất cao, như vậy trừ chết trận, số lượng đệ tử hạch tâm còn lại đã làm cho người khủng bố!
– Ân!
Nhiếp Vân gật đầu.
Như thế là lời nói thật.
Tuy một vạn năm tuyển nhận một lần, một lần chỉ có mười người, thoạt nhìn không nhiều lắm, nhưng không chịu nổi nhiều năm a!
Mười vạn năm liền 100 người, trăm vạn năm một ngàn, ngàn vạn năm một vạn, một trăm triệu năm mười vạn…
Từ khi Quy Khư Hải thành lập đến nay, không biết tồn tại bao nhiêu trăm triệu năm, nếu như vậy tính toán, chỉ đệ tử hạch tâm, chỉ sợ đã vượt qua ngàn tỷ, làm cho người khủng bố.
Nhiều người như vậy, khẳng định có chết trận khi lịch lãm rèn luyện, hoặc bị giết, nhưng tổng cộng có thể có bao nhiêu?
Tuyệt đối vẫn là còn sống nhiều.