Cuối cùng, đành bất đắc dĩ cùng cô đi chơi công viên giải trí, ngoài hai người ra thì trong công viên chỉ còn lại nhân viên công tác.
Cô hít thở không khí trong lành, giống hệt như khi còn nhỏ.
Cô còn nhớ rõ, khi còn nhỏ mẹ đã dẫn các cô tới công viên giải trí. Khi đứng ở cửa, chị gái thấy những người đó sợ hãi đến mức la hét chói tai, thì cảm thấy như vậy sẽ làm tổn hại đến mặt mũi của con gái nhà quyền quý.
Chị không vui xoay lưng bỏ đi, mẹ có nói thế nào cũng không khuyên được chị, vì vậy bọn họ đành phải quay về.
Khi còn nhỏ, cô đứng trước cổng công viên giải trí, mắt trông mong nhìn, nhưng không ai thèm hỏi ý kiến của cô.
Cô liên tục gọi từ phía sau: “Mẹ, con muốn chơi cái này, chị không chơi thì con sẽ chơi.”
Nhưng mà không có ai để ý tới, tất cả mọi người đều xem chị là trung tâm.
Đến khi cô lớn hơn một chút, trong đầu cô luôn bị nhồi nhét khái niệm vinh quang gia tộc, lời nói, cử chỉ bên ngoài đều phải thanh lịch, khéo léo.
Rõ ràng là đói đến muốn chết, nhưng cũng không thể ăn uống thỏa thích.
Dù giày cao gót có ma sát gót chân đến chảy máu đầm đìa thì cũng không được bày ra bộ dạng đau đớn.
Nhưng cô sinh ra chỉ là con gái thứ, không thể kế thừa mà chỉ có thể hy sinh.
Khi cô ngồi trên đu quay, nước mắt lặng lẽ rơi.
Diên đang ngồi chung với cô trong một cabin trên đu quay, anh ta thấy cô rơi lệ thì vô cùng khó hiểu.
“Tôi không bắt nạt cô.”
“Tôi biết, tôi có nói anh bắt nạt tôi đâu.”
Cô xấu hổ lau nước mắt, chậm rãi nhìn những tòa nhà trở nên thu nhỏ ở phía dưới chân mình, nói: “Này! Đây là lần đâu tiên tôi tới công viên giải trí.”