Nhiếp Vân kỳ quái.
– Năm đó lúc gần đi lão tổ đã từng nói qua, một khi hắn đạt tới Chúa Tể cảnh nhất định sẽ quay trở lại tông môn, hiện tại không có trở về, hẳn là không có đạt tới, hơn nữa, một mực không nghe nói có Chúa Tể mới xuất hiện, hẳn là không có thành công!
Cửu Tiên trưởng lão nói.
– Không có Chúa Tể mới xuất hiện?
Cho dù có người lĩnh ngộ Tam Thiên Đại Đạo, chỉ cần không trương dương, là quyết không có người biết!
– Từ khi Tà Nguyệt Chí Tôn Vực có lịch sử đến bây giờ, đã không biết bao nhiêu trăm triệu năm không có Chúa Tể mới xuất hiện rồi!
Cửu Tiên trưởng lão lắc đầu:
– Cường giả Chúa Tể hoàn toàn chính xác chỉ có thể dựa vào chiến đấu mới có thể phân biệt, không trương dương mà nói, không có người biết rõ, nhưng loại người thực lực này, chỉ cần hành tẩu ở trong Tà Nguyệt Chí Tôn Vực, tổng sẽ lộ ra dấu vết để lại, không có khả năng một chút cảm giác cũng không có… Đây là kết quả do vô số cường giả tổng kết, cũng không phải là ta nói bậy!
– Thì ra là thế…
Nhiếp Vân gật đầu.
Cường giả như rừng, thật sự là cường giả Chúa Tể cảnh, đi ở trong Tà Nguyệt Chí Tôn Vực, chỉ cần ra tay, sớm muộn gì cũng sẽ bị người phát hiện, nhưng một mực không có bị phát hiện, nói rõ không có Chúa Tể mới xuất hiện.
– Đúng rồi, Chúa Tể vẫn lạc ngươi nghe nói qua chưa?
Nhiếp Vân nhớ tới Thiên Huyền Lão Nhân.
Nếu Thiên Huyền Lão Nhân là một trong tám đại Chúa Tể, sau khi vẫn lạc, nên có tin tức a!
– Chúa Tể vẫn lạc? Điều này sao có thể, Chúa Tể lĩnh ngộ Tam Thiên Đại Đạo, đã là người mạnh nhất trên thế giới này rồi, trừ khi cường giả Phong Vương ra tay, bằng không thì ai có thể giết được? Ta chưa từng nghe nói qua!
Cửu Tiên trưởng lão lắc đầu.
– Ách…
Nhiếp Vân không hề hỏi nhiều.
Thiên Huyền Lão Nhân chết, chỉ sợ bị A Dục Vương phong bế vô cùng nghiêm mật, không có người biết rõ, mặc dù hỏi cũng hỏi không ra.
– Tốt rồi, đã đến Quy Khư Hải!
Lúc hai người nói chuyện, phi thuyền phá vỡ tầng tầng tinh quang giống như sương mù, một ngọn núi cực lớn xuất hiện ở trước mặt mọi người.
Ngọn núi lan tràn không biết bao nhiêu dặm, so với Phù Thiên đại lục lúc trước còn lớn hơn mấy chục vạn lần. Vô số ngọn núi nhỏ lâm lập, giấu ở trong tinh quang đầy trời, nửa ẩn nửa hiện, giống như Thần Long, thấy đầu không thấy đuôi, tăng thêm một phần sắc thái thần bí.
So sánh với nó, Linh giới trước kia quả thực như cá chạch nằm bên cạnh Cự Long, nhỏ bé nói không nên lời.
Đứng ở trước mặt ngọn núi huy hoàng này, ngay cả Nhiếp Vân cũng nhịn không được cảm thấy tâm trì thần đãng, không kiềm chế được.
– Đây không phải ngọn núi sao? Vì sao gọi Quy Khư Hải?
Nhiếp Đồng đi tới, mặt mũi tràn đầy nghi hoặc.
– Quy Khư Hải chỉ chính là hải dương ngôi sao, còn có những ngọn núi này kết nối! Chúng ta nhìn từ đàng xa, mấy ngọn núi này vô cùng cao lớn. Trên thực tế là do vô số ngọn núi nhỏ hội tụ thành, khoảng cách ở giữa đều có vô số ngôi sao, như là hải dương, ngọn núi tựa như đảo hoang trong hải dương. Chỉ là những hòn đảo này đều rất cao lớn, kết nối chung một chỗ, liền để cho người chứng kiến thịnh cảnh như thế!
Cửu Tiên trưởng lão giải thích.
Nhiếp Vân cũng không nói nhiều, hắn có thiên phú Thiên Nhãn, tất nhiên đã nhìn tinh tường, ngôi sao ở Quy Khư Hải, không có chút lạc ấn Đại Đạo nào, lại khắp nơi đều là Đại Đạo. Khó trách ở chỗ này tu luyện có thể tăng lên tốc độ, coi như là hắn cũng cảm thấy lĩnh ngộ Đại Đạo càng thêm nhạy cảm.
– Ở đây khắp nơi đều là khe hở thời không rời rạc, nếu như không dựa theo lộ tuyến đặc biệt đi, rất dễ dàng mất phương hướng trong đó, khó có thể đi ra! Cho nên, mặc dù đệ tử của Quy Khư Hải muốn rời tông môn, cũng cần sớm xin trước!
Cửu Tiên trưởng lão tiện tay ném ra một vật phẩm, mọi người liền chứng kiến không gian bình tĩnh trước mắt đột nhiên biến thành miệng rộng như Thao Thiết, hô… thôn phệ vật phẩm này vào, thời gian nháy mắt đã mất đi tung tích.