Đợi Khương Tự vừa đi, Chân phu nhân liền kích động đi vào nhã thất của trà lâu cách vách.
Chân Thế Thành thấy Chân phu nhân tiến vào, cười tủm tỉm hỏi: “ Thế nào?”
Nhìn dáng vẻ của phu nhân, hiển nhiên là vừa lòng.
Chân phu nhân cười gật đầu: “Xác thật là đứa bé không tồi. Ta hôm nay cố ý mặc một bộ y phục chất liệu tầm thường nhờ nó giúp ta chọn trang sức, ba bộ nó chọn quý nhất chính là cái băng tóc vàng ròng quấn tơ. Loại băng tóc này nhìn thì thể diện kỳ thật phân lượng nhẹ, tốn không có bao nhiêu, hai kiểu khác đều là thứ đồ chơi mà tiểu cô nương thích lại không đắt. Có thể thấy được cô nương này huệ chất lan tâm, rất biết đặt mình vào hoàn cảnh người khác mà tính toán, khó được chính là còn có thể nói đến xinh đẹp, không khiến người khó xử. Còn nữa, một tiểu cô nương đối với một người xa lạ thoạt nhìn xuất thân bình thường lại có được kiên nhẫn như vậy, cũng là khó được……”
Nghe Chân phu nhân thao thao bất tuyệt xong, Chân Thế Thành móc móc lỗ tai: “ Hiện tại vừa lòng rồi?”
Chân phu nhân muốn gật đầu, lại cảm thấy có chút thật mất mặt, tức giận liếc xéo Chân Thế Thành một cái.
Chân Thế Thành cười to: “ Vậy khi nào ta đi tìm Đông Bình Bá nói chuyện?”
“Đi đi, đi đi, không thấy tiểu tử Hành nhi kia hai ngày này cứ như mất hồn mất vía. Còn không đi nữa, ta sợ nó sẽ nghẹn ra bệnh tương tư mất.”
Nghẹn ra bệnh tương tư kỳ thật có hơi quá, nhưng hai ngày này, trong lòng Chân Hành bất ổn ngược lại là thật.
Y cũng không tin tưởng vừa gặp đã yêu, nề hà phương thức thiếu nữ kia xuất hiện ở trước mặt y quá mức đặc biệt, lại có mỹ mạo kinh tâm động phách như thế.
Nói cho cùng, Chân Hành chỉ là một thiếu niên huyết khí phương cương, ngày ấy nếu thiếu nữ từ trên trời giáng xuống là một Mẫu Dạ Xoa, y tự nhiên sẽ không tùy ý để tâm tư kiều diễm không ngừng lên men, cuối cùng sinh ra ý định cầu thân.
Cũng không biết phụ thân có đi tìm phụ thân nàng nói chuyện không nữa?
Chân Hành lại lấy ra bức hoạ ngắm nhìn, trong lòng tràn đầy chờ mong.
Chân Thế Thành hẹn Khương An Thành đi Thiên Hương trà lâu uống trà.
Nghe Chân Thế Thành uyển chuyển đề cập việc hôn nhân của nữ nhi, cả người Khương An Thành phát ngốc.
Ông không nghe lầm chứ? Có người coi trọng khuê nữ của ông? Tuy rằng khuê nữ của ông cực tốt, đương nhiên sẽ có người mắt sáng biết châu, nhưng cái này cũng không khỏi quá đột ngột đi.
“ Khuyển tử tuy không nên thân, đọc sách vẫn có chút thiên phú, thiết nghĩ về sau dựa vào bản lĩnh của chính mình nuôi sống gia đình vẫn là có thể, việc này còn xin Khương Lão đệ yên tâm.”
Khương An Thành không khỏi gật đầu: “ Nhi tử của Chân lão ca so với nghiệp chướng nhà ta có tiền đồ hơn nhiều.”
Ngày ấy hai người giao lưu tâm đắc giáo dục ( thu thập) nhi tử một phen, Khương An Thành xuất phát từ tò mò đi nghe ngóng một chuyến.
Kết quả khi nghe ngóng xong, cả người ông đều không tốt.
Cái gì ba tuổi làm thơ, bảy tuổi đọc sử liền không nói, mới đến kinh thành liền bởi vì khuất nhục tài tử Tây Lương mà tạo nên danh hào “Như Ngọc công tử”, này thật đúng là con nhà người ta.
Chân Thế Thành xua xua tay: “Như nhau cả, chỉ cần là nhi tử đều không khiến người ta bớt lo. Có điều Khương Lão đệ yên tâm, nhà của chúng ta không có truyền thống nạp thiếp, tương lai khuyển tử cũng là như thế. Nếu nó dám nạp thiếp, ta là người đầu tiên đánh gãy chân nó.”
Khương An Thành nghe xong liền động tâm.
Không nạp thiếp thật đúng là một ưu điểm lớn, năm đó, lão ca Tạ gia nếu như không có thông phòng, làm sao ra tai họa như hôm nay.
Khương An Thành đã sớm nghĩ kỹ rồi, trưởng nữ đã xuất giá chỉ có thể thôi, tương lai nhi tử nếu dám nạp thiếp, ông sẽ một tát tát tỉnh thằng nhãi ranh đó rồi mới nói. Về phần Tự Nhi, nếu gả thì phải gả cho nam nhân toàn tâm toàn ý với nó, bằng không còn không bằng giữ ở trong nhà nuôi nó cả đời, để tương lai đỡ bị tội.
Không sai, với Khương An Thành yêu con gái như châu tựa bảo mà nói, nhà trai có ngàn vạn ưu điểm cũng không quan trọng bằng điểm này.
Chân Thế Thành nhạy bén cỡ nào, thấy Khương An Thành rõ ràng động tâm, đắc ý vén râu.
Việc hôn nhân này, tám chín phần mười thành.
Lý trí Khương An Thành vẫn còn đây, cân nhắc trong chốc lát nói: “ Nội tử đi sớm, tiểu nữ lại là đứa có chủ ý, việc này ta muốn hỏi ý tứ của nó trước rồi mới nói.”
Chân Thế Thành ngẩn ra, theo sau gật đầu: “ Đây là tự nhiên.”
Khó trách Khương cô nương là người có chủ kiến, thì ra là có một phụ thân không giống người thường.
Ngẫm lại chính mình cũng là một phụ thân không giống người thường, Chân Thế Thành càng thêm có hảo cảm với Khương An Thành.
Khương An Thành từ biệt Chân Thế Thành trở lại Đông Bình Bá phủ, hưng phấn gọi Khương Tự vào thư phòng.