Cô ta cố ý hắng giọng, bắt chước giọng nói của Hứa Trúc Linh, nhẹ giọng nói: “Tôi mang sữa bò nóng cho anh.”
Rất nhanh Diên mở cửa ra, nhưng khi nhìn thấy người bên ngoài lại là Nhật Kinh Lê Sa, sắc mặt lập tức trầm xuống, thẳng tay muốn đóng cửa.
“Đừng…”
Cô ta nhanh chóng đưa cánh tay vào, nhưng anh ta đóng cửa quá nhanh, căn bản không ngờ cô ta lại quật cường như vậy, lại không sợ đau đưa tay chặn lại. : Noi 3 Cánh cửa đập vào, cô ta đau đến hít ngược một hơi khí lạnh.
Diên nhanh chóng buông tay, cô ta cố nén đau, chen người vào, tự mình ngồi ở một bên trên sô pha.
“Tay của cô, vẫn ổn chứ?”
Anh ta có chút quan tâm.
“Không, không sao……”
Cô ta đưa cánh tay phải ra phía sau lưng, tay trái đẩy đẩy sữa bò nóng ở trên bàn trà: “Cho anh, uống xong sẽ ngủ ngon.”
“Hơn nữa… Cảm ơn nhé.”
“Cảm ơn tôi cái gì?”
Anh ta ngồi xuống, tâm trạng cũng trở nên tốt hơn.
Anh ta cầm sữa bò, uống một hơi cạn sạch, nghe được lời này, không nhịn được nhướng mày nhìn cô ta.
“Vừa rồi tôi nói có chút nặng nề, có chút khiến người nghe đau lòng, xin lỗi.”
“Tôi chỉ muốn hỏi, biểu hiện của tôi rõ ràng như vậy sao? Mọi người đều nhìn ra được, tôi lấy danh nghĩa bạn bè để bày tỏ tình cảm với cô ấy?” ˆ “Tôi và Minh Châu đều nhìn ra được, còn người khác thì không biết, chưa nói chuyện.”
Am) Diên nghe được lời này, rơi vào im lặng.
Anh ta cho răng mình ngụy trang đủ tốt, nhưng không ngờ lại vô cùng chật vật.
Lê Sa thấy sắc mặt anh ta âm trầm, nói: “Anh cũng đừng đau lòng, chuyện tình cảm ai có thể khống chế được chứ, tôi có thể hiểu được. Chuyện khác, rất cảm ơn anh vì đã không nói cho bọn họ, chuyện tôi vân còn liên lạc với chị tôi.