Cách Phong Lâm Thành chừng 30 dặm, có một chỗ trang viên, bên trong phòng ốc san sát, diện tích rộng lớn, cầu nhỏ suối lượn quanh, hoàn cảnh trang nhã.
Dương Khai từ trên không đáp xuống, thần niệm quét qua trang viên này, lầm bầm: – Hẳn là ở trong này.
Sở dĩ hắn đến đây, tự nhiên là vì ước định với người tên Trương Cao Hiên ở trong Ngũ Sắc Bảo Tháp. Trương gia coi như gia tộc có chút danh tiếng ở Phong Lâm Thành, cho nên hắn chỉ thăm dò một chút là biết được vị trí Trương gia.
Cơ nghiệp Trương gia không đặt trong Phong Lâm Thành, mà ở bên ngoài, dù sao Phong Lâm Thành tấc đất tấc vàng, muốn tìm chỗ cho cả đám đông người thì sẽ tiêu tốn không nhỏ. Nhưng xây nhà ở ngoài thì khác, tuy rằng linh khí thiên địa không quá dày đặc, nhưng cung cấp cho một tiểu gia tộc thì không thành vấn đề.
Dương Khai quét mắt qua, liền biết Trương gia có người hiểu một chút đạo trận pháp, bố trí trận pháp đơn giản tụ tập linh khí thiên địa.
Trong tay Trương gia gia chủ Trương Cao Hiên lấy được một trái Đạo Nguyên Quả, về tình về lý Dương Khai cũng phải đi nơi này xem một chuyến, giao di vật và lời căn dặn của Trương Cao Hiên.
Trước đó không có thời gian đi, cho nên mới kéo đến nay.
Đến cửa chính, Dương Khai đang muốn lên tiếng gọi, nhưng không ngờ từ cửa chính bắn ra hai đạo ánh sáng, khí thế sắc bén thẳng vào mặt hắn.
Ở đằng sau hai đạo ánh sáng, hai bóng người xông ra, mỗi người bấm linh quyết, hai mắt đỏ đậm như có thù không đội trời chung với Dương Khai, muốn giết người ngay lập tức.
Dương Khai kinh ngạc.
Tuy nhiên công kích của đối phương không là gì với hắn, dù sao tu vi của hai người không cao, một người Phản Hư lưỡng tầng cảnh, một người nhất tầng cảnh, dù dốc hết sức thì uy hiếp bao lớn đối với hắn?
Cho nên hắn không động đậy, búng tay bắn ra.
Bụp bụp hai tiếng vang lên, hai đạo ánh sáng bắn về phía hắn ầm ầm nổ tung.
Thấy thế, hai người kia ngẩn ngơ, nhưng vẫn dữ tợn xông tới, thấy chết không sờn, đồng thời vận dụng bí thuật, mỗi người phun ra một ngụm tinh huyết, khí tức bùng nổ.
Dương Khai nhíu mày, không chờ hai người lại tế ra bí bảo, thả ra Vực tràng.
Thoáng cái, hai người này như bị núi đè, cả người cứng ngắc không thể động đậy, nhưng vẻ mặt giận dữ cùng cực, ánh mắt phun lửa nhìn Dương Khai.
– Chỗ này là Trương gia? Dương Khai duy trì Vực tràng, áp chế hai người, nhàn nhạt hỏi.
Hai người này khoảng chừng 30 tuổi, một mập một gầy, nghe vậy, nam nhân mập hừ lạnh nói: – Cần gì biết còn hỏi? Muốn giết cứ giết, không cần nói nhảm!
Nam nhân gầy dù không nói, nhưng ánh mắt của hắn toát ra nghiêm nghị, hiển nhiên cũng có ý này.
– Trương gia xảy ra chuyện gì? Dương Khai không phải người ngu, thấy cảnh này nào còn không đoán được, không khỏi nhíu mày.
– Ngươi thật là lôi thôi, nếu tới làm việc cho Lục gia, cần gì phải làm bộ làm tịch. Võ giả mập hừ lạnh, tràn đầy khinh bỉ.
Võ giả gầy cười lạnh nói tiếp:
– Lão thất phu Lục Bách Xuyên đạo mạo trang nghiêm, mời người tới đây tự nhiên phải cùng một hàng, tam ca làm gì mà lạ.
Võ giả mập cười to nói: – Không sai, là tam ca ngu độn.
Dứt lời, còn hung hăng phun nước miếng về phía Dương Khai.
Dương Khai thở dài: – Chỉ sợ hai vị hiểu lầm, ta không biết Lục Bách Xuyên gì, cũng không biết Lục gia mà các ngươi nói, chỉ là vì các ngươi đột nhiên ra tay đánh lén, ta mới chống trả.
– Nếu ngươi không biết lão tặc Lục Bách Xuyên, vì sao đến Trương gia ta?
Ngay lúc này, tiếng nói hùng hồn vang lên từ trong trang viên, sau đó một bà cụ già tóc bạc trắng, cầm gậy chống cao bằng người, được một thiếu nữ trẻ nâng đỡ, từng bước đi ra.
Ở đằng sau bà lão, còn có không ít người khác.
Bà lão tuổi không nhỏ, mặt nhăn nheo, còn có vết ban người già, ánh mắt như sấm sét, nhìn thẳng vào Dương Khai.
Dương Khai quét thần niệm, liền biết bà lão này là Hư Vương nhất tầng cảnh, hơn nữa hẳn là gần đây bị người ta đánh bị thương căn bản, cho nên thánh nguyên hơi hỗn loạn.
Nhưng làm hắn càng khó hiểu, là những người đi ra cùng bà lão, lại toàn là nữ giới, phụ nữ trung niên, thiếu phụ, thiếu nữ, thậm chí còn mấy đứa bé.
Nam tính ở đây, cũng chỉ có hai võ giả mập ốm đánh lén hắn.
Dường như đàn ông trong gia tộc này, ngoài hai người kia ra thì đều đã chết sạch.
Dương Khai vung tay, giải tán Vực tràng, thả hai nam nhân mập gầy.
Hai người này cũng thức thời, hiểu được mình chênh lệch quá lớn với Dương Khai, cho nên không dây dưa nữa, mà lùi lại bên cạnh bà lão, làm hộ vệ cảnh giác nhìn Dương Khai.
– Tại hạ Dương Khai, chào lão phu nhân, xin hỏi nơi này chính là Trương gia? Dương Khai chắp tay chào.
– Không sai, nơi này là Trương gia. Bà lão nện cây trượng một cái, trầm giọng đáp.
– Là Trương gia thì được rồi. Dương Khai mỉm cười, trầm ngâm rồi nói: – Lão phu nhân, các người có phải hiểu lầm gì với ta? Sao ta vừa đến đây, liền ra tay đánh lén?
– Hiểu lầm? Bà lão cười lạnh. – Có phải hiểu lầm hay không, vậy phải xem ngươi đến đây làm gì, trước đó ngươi nói không biết lão tặc Lục Bách Xuyên?
Dương Khai lắc đầu: – Chưa từng nghe qua.