Lời vừa nói ra, dáng vẻ của những Đế Tôn Cảnh đều rất kích động.
Nhưng rất nhanh mọi người lại thở dài một tiếng.
Cao Tuyết Đình nói: – Cũng chính là nguyên nhân này, nhiều lần trước Toái Tinh Hải mở ra, Đế Tôn căn bản không thể đi vào trong đó, nếu không phải như vậy, ta cũng vị trí tốt rồi.
– Cao sư muội nếu muốn, cũng có thể đi vào thử một chút cơ duyên.
Cao Tuyết Đình hừ lạnh một tiếng: – Mệnh lệnh Đại Đế rõ ràng như thế, ta cũng không muốn bị Đại Đế ra tay đánh chết, Phong sư huynh nếu coi thường tính mạng của chính mình, vậy thì thử một lần đi.
Phong Minh đụng phải cây đinh sắc, vẻ mặt ngượng ngùng, cũng không nói thêm nữa.
– Chúng ta mặc dù không thể đi vào, nhưng đệ tử môn hạ lại có thể mang căn nguyên tinh tú từ trong đó ra, các ngươi hà tất phải muộn phiền? Đến lúc đó nếu có người nào bán ra, Thất Diệu Thương Hội ta mua hết, không tiếc giá cao! Tăng Nguyên khẽ mỉm cười nói.
– Ta cũng muốn nói như vậy. Tử Nguyên Thương Hội ta cũng coi như gia nghiệp lớn, mua chút căn nguyên tinh tú vẫn là có thể tiếp nhận. Lâu Sất vội vàng nói tiếp.
Hai phó hội trưởng hai đại thương hội liếc nhau, tuy rằng đều đang mỉm cười, nhưng mơ hồ có đốm lửa bắn ra.
– Hai người các ngươi thật là si tâm vọng tưởng. Tiêu Vũ Dương cười ha hả. – Thôi, hiện tại đừng nói những điều này, thời gian Toái Tinh Hải mở ra vẫn chưa xác định, các ngươi thảo luận những điều này không cảm thấy quá sớm sao? Chỉ có điều Toái Tinh Hải luôn là sự việc trọng đại của Nam Vực ta, tin tức một khi truyền ra, những người từ ba khu vực khác đều sẽ chạy đến, nhưng số danh ngạch mỗi lần đều có hạn chế, chúng ta bây giờ cần thương thảo, chính là chuyện danh ngạch, xem mỗi tông môn có thể phái bao nhiêu người đi vào.
Trong động phủ, cấm chế toàn bộ mở ra, Huyền Giới Châu ở trên mặt đất, Dương Khai thân đã vào đến trong Tiểu Huyền Giới.
Hắn đem một vài linh thảo diệu dược thu được từ lần đi vào Ngũ Sắc Bảo Tháp này, toàn bộ trồng vào trong vườn thuốc của mình.
Những linh thảo diệu dược này, hắn chỉ có thể nhận biết được một nửa, đại đa số hắn đều không biết, càng không biết có tác dụng gì.
Trong đó có một vài cọng linh chi không ngừng biến ảo sắc thái, chính là thứ hắn thu hoạch được ở tầng thứ nhất của Ngũ Sắc Bảo Tháp, thu hoạch được từ dưới vũng bùn kia. Từ linh khí mà nó tản phát ra có thể thấy được đây rõ ràng là một loại dược liệu cấp Đạo Nguyên, giá trị cũng không tầm thường.
Tuy rằng nhiều ngày như vậy chưa xử lý, nhưng mấy cọng linh chi này vẫn bừng bừng sinh cơ, sau khi trồng vào vườn thuốc, trong nháy mắt liền thích ứng.
Dù sao hiện tại trong vườn thuốc của Tiểu Huyền Giới, đã có 5 quả Địa Mạch Châu ngưng tụ linh khí thiên địa, cũng có Trọng Thổ số lượng lớn, những linh thảo diệu dược này trồng ở đây, đều thích hợp hơn so với trồng ở bất kỳ vườn thuốc của một thế lực nào.
Tin rằng theo thời gian, những linh thảo diệu dược này đều sẽ sinh trưởng mạnh.
Năm cây Kim Tinh Thảo kia, Dương Khai cũng biết bọn chúng là để làm gì, nhưng muốn luyện chế thành Kim Tinh đan, cần mua sắm những dược liệu khác, tạm thời cũng không nóng vội, Dương Khai cũng đem trồng vào trong vườn thuốc.
Ngoài những thu hoạch này, còn có vật liệu thân thể của các loại yêu thú.
Dương Khai sắp xếp một phen, chuẩn bị qua mấy ngày nữa đem đi bán.
Dù sao hiện tại hắn cũng không cần luyện chế bí bảo gì, những vật liệu thân thể yêu thú trong tay hắn này căn bản không có tác dụng, chi bằng đổi thành nguyên tinh.
Còn có một Đạo Nguyên Quả, Dương Khai lấy ra nhìn một hồi, lại thu vào.
Hắn thật ra cũng không phải là quá khao khát Đạo Nguyên Quả, nhưng giờ này dù sao cũng đã có được, vậy dĩ nhiên là dệt hoa trên gấm, tin là chỉ cần luyện hóa thành Đạo Nguyên đan, liền có thể giúp hắn nhanh tấn thăng đến Đạo Nguyên Cảnh hơn.
Dĩ nhiên, điều kiện tiên quyết là lực lượng trong cơ thể hắn phải toàn bộ chuyển hóa thành Nguyên Lực mới được.
Tiếp theo, Dương Khai lại lấy ra một bình ngọc, thần sắc ngưng trọng chăm chú nhìn vào nó.
Thứ quan trọng trong những thứ quan trọng hắn thu hoạch được trong chuyến đi vào Ngũ Sắc Bảo Tháp lần này, ngoài đại lượng pháp tắc thiên địa còn sót lại được hấp thu ở tầng thứ ba, chẳng những khiến bản thân có lĩnh hội ban đầu đối với lực lượng pháp tắc, còn bù đắp lực lượng pháp tắc cho Tiểu Huyền Giới, thì còn có bình ngọc này.
Bình ngọc này, chính là hắn có được từ trong Thăng Long Đàn ở tầng thứ nhất.
Mấy mười bảo vật ở Thăng Long Đàn, về cơ bản tất cả đều là giả, do ảo thuật tạo thành, nhưng chỉ có thứ trong bình ngọc này là thật.
Lúc đó hắn cũng là thúc giục Diệt Thế Ma Nhãn, sau khi phá đi hư ảo mới có thể xác định.
Khi cùng Đoàn Thiên Tứ và Tông Tử Tấn cùng kiểm tra mười mấy thứ ở Thăng Long Đàn, Dương Khai sớm đã lén lút lấy ra cái bình ngọc khác để thay thế.
Lúc đó mọi người đều đắm chìm trong thất vọng và phẫn nộ do bị lừa gạt, gần như không ai nhận ra động tác nhỏ của Dương Khai.
Chỉ có Tần Ngọc của Tần gia kia, dường như có phát hiện.
Sau đó còn tìm Dương Khai để hỏi, Dương Khai suýt nữa cho rằng đã bị nàng phát hiện, nhưng cẩn thận suy nghĩ, nàng cũng chỉ là hoài nghi mà thôi, cũng không dám khẳng định.
Trong bình ngọc kia rốt cuộc là thứ gì, Dương Khai cũng không biết.
Những ngày ở trong Ngũ Sắc Bảo Tháp, hắn chưa từng lấy ra dò xét.
Nhưng hắn mơ hồ đoán được, thứ trong bình ngọc, có lẽ có quan hệ với Chân Long, bởi vì bất luận là lúc đó hay là lúc này, mảnh Long Lân chân chính nơi ngực hắn đều đang hơi nóng lên, dường như đã hình thành cộng hưởng kỳ quái với thứ trong bình ngọc.
Nhẹ hít một hơi, Dương Khai đặt bình ngọc ở trước mặt, ngay sau đó chầm chậm mở nắp bình.
Đúng lúc này, dị biến xuất hiện.
Một tiếng long ngâm vang vọng bỗng nhiên truyền ta từ trong bình ngọc, Dương Khai sắc mặt cả kinh, không đợi hắn dò xét rốt cuộc là xảy ra chuyện gì, chỉ thấy trong bình ngọc thoát ra một thân ảnh nhỏ bé.
Thân ảnh nhỏ bé kia ước chừng chỉ ngắn bằng một ngón tay, như một con rắn nhỏ.
Thời khắc này cả người nó thiêu đốt ngọn lửa nóng rực, gật gù đắc ý, phóng thẳng lên trên.
Sau khi thoát khỏi bị nhốt trong bình ngọc, lại vẫy đuôi, dáng vẻ lập tức muốn trốn xa.