“Việc ngày ta từng nghe Hồng Trần Tuyết nói”, Diệp Thành trầm ngâm “nếu có thể thì điều tra về lai lịch của người này cho ta, chú ý an toàn”.
“Ta đã sắp xếp điều tra rồi”.
“Vậy thì truyền lệnh huỷ đi Truyền Tống Trận, tất cả mọi người rút về đại bản doanh của Viêm Hoàng”.
“Rõ”, lão già vội bước đi.
Sau khi ông ta rời đi, Diệp Thành mới khoanh chân ngồi trên mặt đất.
Không lâu sau đó, hắn nhẩm niệm vận chuyển bí pháp nhất khí hoá tam thanh.
Có điều hắn không thể hoá ra đạo thân nhất khí hoá tam thanh, hoặc có thể nói có một thần thông nghịch thiên chặn lại bí pháp nhất khí hoá tam thanh của hắn khiến hắn không thể phân ra đạo thân.
“Sao lại có thể thế này?”, Diệp Thành cau mày, việc này kì lạ đến mức khiến hắn không thể hiểu nổi.
Tiếp đó hắn lại thử liên tục nhưng hết lần này tới lần khác thất bại.
Không chỉ có vậy, vì kẻ mạnh hoá ra đạo thân nên hắn cũng không ngừng gặp phải phản phệ của bí thuật, mãi tới khi phun ra cả miệng máu hắn mới dừng lại.
“Rốt cục là vì sao?”, Diệp Thành mau mày sâu hơn, thứ có thể giúp hắn hiểu rõ mọi vấn đề chỉ có đạo thân, vậy mà hiện giờ hắn lại không thể hoá ra đạo thân, điều đó khiến hắn vô cùng khó chịu.
Không biết từ bao giờ Diệp Thành mới đứng dậy đi ra khỏi địa cung.
Bên ngoài địa cung, kẻ mạnh của Viêm Hoàng vội vàng qua lại, tất cả đều đang chuẩn bị rút về đại bản doanh của Viêm Hoàng.
Thánh Chủ!
Lại là kẻ mạnh của Viêm Hoàng, thấy Diệp Thành ra khỏi địa cung liền vội vàng đi đến dâng lên một miếng ngọc giản: “Đây là tin tức từ Nhân Hoàng vừa báo về, con trai của Triệu Hùng là Triệu Tử Vân bị nhốt ở Diêm La Sơn, bên trong miếng ngọc giản này có chứa địa đồ hướng về Diêm La Sơn và trận dung mà kẻ mạnh ở đó tạo dựng”.
“Diêm La Sơn?”, Diệp Thành nói rồi khẽ bóp nát miếng ngọc giản, “ta nghe nói đó là nơi mà năm xưa Thị Huyết Diêm La ngộ đạo”.