” Muốn thuê Lục liên?” Cẩm Lý nhàn nhạt muốn xác định lại.
Phải nói, Lục liên chính là sáu sát thủ nổi tiếng nhất của tổ chức Cẩm Lý.
Mặc dù tổ chức của Cẩm Lý không phân bậc, thế nhưng cũng không thể cấm người ngoài phân bậc cho sát thủ của bọn họ mà.
Vương gia nhanh chóng xác nhận:” Đúng vậy.”
” Tôi không chắc cả sáu người họ đều đang rảnh.”
” Ngài có thể giúp ta sắp xếp một khoảng thời gian cả sáu người họ đều rảnh, thù lao không thành vấn đề, chuyến này ta cũng không gấp.”
” Mục tiêu là ai?”
” Đương kim hoàng thượng.”
” À.” Cẩm Lý gật gật đầu:” Trở về tôi sẽ sắp xếp, có gì sẽ phái người truyền tin đến cho ngài.”
” Vậy được, tiền đặt cọc, ta sẽ cho người chuyển vào lâu của ngài.”
” Nếu không còn gì nữa, tôi xin phép rời đi trước.” Cẩm Lý không mấy kiên nhẫn.
” Cẩm môn chủ đừng gấp, chúng ta cùng nhau nâng một ly đã chứ.”
” Tôi không uống rượu.”
“…”
” Cáo từ.”
Lão vương gia kia còn tiếp tục định nói gì đó, Cẩm Lý đã chống tay đứng dậy, bỏ lại cho lão ta một bóng lưng đỏ thẫm.
Hôm nay bất ngờ được tan làm sớm, phía sau lại không còn việc gì, làm sao đề giết thời gian bây giờ?
Cẩm Lý trầm ngâm trong giây lát.
Tâm tình hiện tại của Cẩm Lý cực kỳ không tốt, mà người đời thường nói tâm tình không tốt sẽ ảnh hưởng đến não bộ, não bộ bị ảnh hưởng thì con người sẽ làm ra những hành động cực kỳ bất thường.
Hành động một mình đi dạo phố của Cẩm Lý hiện tại chính là một ví dụ điển hình.
Cẩm Lý một thân hồng y đỏ rực như lửa nổi bật trong đám người ở đường lớn.
Phía xa, nhóm ám vệ phụ trách bảo vệ cho Cẩm Lý vừa chậm rãi bám theo anh vừa ghé đầu vào nhau bàn tán.
” Chủ thượng hôm nay thật sự rất bất thường.”
” Sáng nay nghe chủ thượng thở dài, ta đã phát hiện ra điều bất thường rồi.”
” Làm sao?”
” Tối qua chủ thượng nằm mơ.”
” Cái gì?”
” Ta chắc chắn tâm tình kỳ lạ hôm nay của chủ thượng là di chứng của giấc mơ đêm qua, nhưng ta nhất thời không đoán được nội dung giấc mơ của người là gì.”
” Liệu có phải mộng xuân không?”
” Mộng xuân?” Đám ám vệ kinh hãi nhìn nhau.
” Cũng có thể lắm, dù sao chủ thượng cũng đã đến tuổi rồi.”
” Có nên trở về bàn bạc với mọi người việc tìm đối tượng cho chủ thượng không?”
” Nên.”
” Ta cảm thấy không nên, việc của chủ thượng, vẫn là để ngài tự giải quyết đi.”
” Chủ thượng sao biết mấy chuyện như thế này chứ, ngài ấy cần có người hướng dẫn nha, chúng ta phải là người hướng dẫn ngài ấy.”
Đám ám vệ thi nhau bát quái.