Gió rét, mưa phùn cơ cực nhỉ?
Nhụy vàng, nụ thắm mỹ miều thay!
Ngày Xuân được ngắm hoa Đào nở
Còn thú nào hơn thích thú này!”
(Trích Hoa đào _ Trần Bảo Kim Thư)
Hoa đào nở rộ khoe sắc, từng nhành hoa rung rinh trong gió, cánh hoa nhè nhẹ bay trong không trung, tạo lên một cảnh tượng vô cùng lãng mạn.
Kết hợp với khung cảnh đó chính là trăm hoa đua nở được đặt xen kẽ ở những vị trí khác nhau, những tiểu thư công tử ăn vận quý phái dập dìu bước đi càng tạo ra một nét đặc sắc riêng của ngày lễ hội.
Trên tay mỗi người đều giữ một cành hoa mà bản thân họ tự hái, để đến thời gian cuối của buổi lễ sẽ trao tặng cho người hợp tâm nhãn, ngỏ ý tìm hiểu se duyên.
Hoạt động tặng hoa này là một trong những điểm nhấn nổi bật của ngày hội, rất nhiều cặp đôi nên duyên cũng nhờ cách trao hoa này.
Hàn Băng tùy ý hái xuống một nhánh đào phai rồi tự rót cho bản thân một tách trà nhỏ.
Nam Thiên Sang đem theo phần lễ mừng thọ đưa cho tiểu thái giám nhận quà sau đó tiến đến nơi dành riêng cho thư đồng và nha hoàn, ngoan ngoãn ngồi yên một chỗ chờ đợi Hàn Băng.
Võ Triển Long cùng Tĩnh Khả Ngưng từ bên ngoài tiến vào tinh mắt nhìn thấy Hàn Băng đang một mình phẩm trà, sau khi cùng thê tử tách ra liền tiến đến trò chuyện với nàng.
“Băng công tử!”
“Võ tướng quân!” Hàn Băng đứng dậy cúi người trả lễ.
“Ngài cảm thấy buổi tối hôm nay thế nào? Có nhìn trúng tiểu cô nương nhà ai không?” Võ Triển Long ngồi xuống ghế ngay cạnh nàng.
“Võ tướng quân thật biết nói đùa! Tại hạ là lãng khách giang hồ, nào dám trèo cao mơ tưởng các tiểu thư thế gia ở đây!?” Hàn Băng phe phẩy chiết phiến che trước mặt.
“Công tử khiêm tốn rồi.” Võ Triển Long mặt than không đổi. “Băng công tử có muốn đi giao lưu một chút không?”
“Không đâu, tại hạ chỉ muốn ngồi ở đây thôi, đa tạ ý tốt của tướng quân.”
Thấy Hàn Băng từ chối, Võ Triển Long cũng không nán lại thêm liền ôm quyền đứng dậy, đi đến vị trí ngồi của bản thân, chăm sóc cho thê tử yêu quý của hắn.
Một vài người nhìn thấy màn giao lưu hữu nghị vừa rồi của hai người liền lén lút nhìn Hàn Băng nhiều thêm mấy lần, trong lòng vừa tò mò muốn biết đối phương là ai vừa lách cách gảy bàn tính.
Người tiến vào từ bên ngoài liên tục không dứt, tiếng hô thông báo của tiểu thái giám cũng liên tục vang lên, từ những quan lại đến sứ giả các quốc, từ thế gia đại tộc đến hoàng tử công chúa.
Những oanh yến trong buổi lễ ngày càng nhiều thêm, các cô nương ngồi phía bên kia thảm đỏ e thẹn dùng quạt tròn che nửa mặt nhìn qua phía nam nhân bên này, âm thầm tìm kiếm ý trung nhân trong lòng.
“Sứ giả Dực Hoàng quốc Tam hoàng tử Hoàng Tiêu Dương đến!” Thái giám cao giọng thông báo người đang tiến vào dẫn đến một trận ồn ào náo nhiệt.
“Là Tam hoàng tử Dực Hoàng quốc a!”
“Nghe nói ngài ấy là chiến thần bất bại! Chưa từng để thua dù chỉ là một trận đấu lớn nhỏ nào!”
“Phải, chính là ngài ấy! Mau nhìn kìa, thật soái a!”
Hoàng Tiêu Dương lạnh nhạt theo chỉ dẫn của thái giám mà tiến vào, đón tiếp hắn là Thất hoàng tử Vũ Lăng.
“Thật vinh dự khi Tam hoàng tử đến đây ngày hôm nay!” Vũ Lăng nở một nụ cười xã giao. “Lần đầu tiên gặp mặt, ta tên là Vũ Lăng! Tam hoàng tử quả nhiên khí thế bất phàm, uy phong lẫm liệt giống như trong lời đồn của mọi người.”
“Thất hoàng tử quá khen rồi những lời đồn đại bên ngoài đều là nói quá.” Hoàng Tiêu Dương nhìn thẳng về phía trước, lạnh nhạt đáp trả.
“Ha ha, ngài thật khiêm tốn!” Cảm giác được đối phương bình đạm, Vũ Lăng cũng không muốn mặt nóng dán mông lạnh thêm.
Sau khi đưa hắn đến vị trí cùng giới thiệu qua về ý nghĩa buổi lễ, Vũ Lăng liền lấy lý do đón tiếp khách sắp tới mà rời đi.
Sứ giả cùng một thuộc hạ thân tín của Hoàng Tiêu Dương ngồi xuống tại vị trí được sắp xếp, cẩn thận quan sát xung quanh, nhỏ giọng thì thầm bẩm báo một vài chuyện mà bọn họ điều tra được gần đây.
“Chủ nhân Hội Đấu Giá Triệu Gia, Triệu Sơn đến!”
*có ai nhớ những nhân vật này không, kkkk!