Mấy đứa nhỏ khinh bỉ nhìn cô rồi kéo nhau bỏ đi.
Hứa Trúc Linh nhìn em gái phía sau, trên mái tóc màu nâu kia là bông tuyết, trong cổ cũng có tuyết rơi vào, chắc chắn em ấy đang rất lạnh.
Cô vội vàng dùng khăn giấy lau miệng trong phần thức ăn mang đi để lau khô cho cô bé, hỏi: “Tại sao em lại ở đây một mình thế này, người nhà em đâu rồi?”
Cô bé đó ngước đầu lên nhìn cô với ánh mắt vô tội.
Ánh mắt đó thật sự rất đẹp, nó có màu của biển xanh sâu thắm cực kì thu hút.
Ôi trời ạ…
Một cô gái thật xinh đẹp!
Cô ấy mặc chiếc váy mang phong cách lolita, mái tóc dài qua vai, gương mặt nhỏ nhắn bằng lòng bàn tay.
Trông chẳng khác gì một em búp bê hồi còn bé cô hay mua về, nhỏ nhắn và xinh đẹp khiến tất cả mọi người nhìn thấy một lần rồi sẽ không bao giờ quên được.
Trời ạ, đứa trẻ người nước ngoài nào cũng trông xinh xắn thế này u?
Cô thầm than thở một lát, mãi đến khi cô bé ấy kéo lấy ống tay áo thì cô mới giật mình phản ứng lại.
Cô bé thật sự rất lạnh, cánh môi cũng sắp lạnh đến nỗi xanh tím như đồ đông lạnh rồi.
Hứa Trúc Linh nghĩ tới những lời đứa nhỏ lúc nãy vừa nói, cô bé là một người câm điếc, có lẽ là không biết nói chuyện.
Cô đảo mắt nhìn xung quanh, phát hiện có một quán cà phê bèn vội vàng đẩy cô bé vào trong.
“Em có thể nghe được những lời chị nói không?”
Cô ngồi xổm người xuống và kiên nhẫn hỏi. Cô bé này thật là xinh đẹp, cô muốn có một đứa em gái như thế này quá.
Đúng là cô bé này lại đang dụ dỗ cô sau này nên sinh một đứa con gái đây mà!
Cô bé gật đầu, đôi mắt ấy sáng ngời và trong suốt.
“Lạnh lắm đúng không?” Cô bé khẽ gật đầu.
Hứa Trúc Linh vội vàng chọn một nơi gần máy điều hòa, tháo khăn choàng cổ của mình xuống quấn lên cổ cô bé.
Sau đó cô gọi một ly trà sữa nóng cùng với hai món ăn nhẹ.
Có thể thấy cô bé đang đói bụng, trà sữa cực kì nóng nhưng cô bé vẫn cố chịu nóng uống lấy uống để, còn ăn hết sạch cả món bánh ăn nhẹ.
“Em có muốn ăn nữa không?” Cô bé lại vô tội gật đầu.
Hứa Trúc Linh lại gọi thêm vài món nữa, lần này cô mới để ý đến giá tiền.
Đắt thật đấy!
Một miếng bánh ngọt bé tí mà tốn hết mấy chục bảng Anh.
Nếu đổi sang tiền việt thì một miếng nhỏ bé tí thế thôi cũng đã tốn sáu bảy trăm hay thậm chí là một triệu.
Mấy món sáng nay cô làm chỉ tốn đâu đó chừng vài bảng Anh mà thôi.
Hứa Trúc Linh nếm thử một miếng và phát hiện nó cũng không phải là loại ngon xuất sắc gì cho cam, còn chẳng bằng cô tự tay làm nữa là.
Tự tay làm vừa ngon lại đầy đủ dinh dưỡng, cô đã bỏ vào rất nhiều trừng gà và sữa tươi đấy.
Hứa Trúc Linh lấy bánh ngọt mình định tặng cho Cố Thành Trung ra, đặt trước mặt cô gái nhỏ và nói: “Em có thể nếm thử món chị làm, nó cũng khá là ngon. Nhưng mà ăn xong em phải cho chị một vài nhận xét, ăn thấy ngon thì em gật đầu, còn không ngon thì em cứ lắc đầu nhé.”
Cô lo là Thẩm Thanh thương mình nên đã không nhận xét thật lòng và công tâm.
Cô bé này là người qua đường vô tình gặp nhau nên hẳn là có thể đưa ra nhận xét khách quan và đúng đắn chứ nhỉ?
Cô gái nhỏ cắn một miếng bánh trứng và gật đầu, sau đó nhét hết vào miệng.
Trông con bé ăn vừa nhanh vừa vội thế này cũng khá giống là ngon.
“Em ăn chậm thôi, cẩn thận mắc nghẹn đấy.”
Cuối cùng cô gái nhỏ cũng được ăn no, bắt đầu chậm rì rì uống ly trà sữa vừa gọi thêm như một nàng công chúa xinh đẹp.
Cô bé chớp mắt nhìn Hứa Trúc Linh, Hứa Trúc Linh cũng nhìn lại.
“Người lớn nhà em đâu hết rồi?”
Cô bé nghe thế thì thoáng do dự rồi nắm lấy tay Hứa Trúc Linh, viết một hàng chữ trên lòng bàn tay cô.
“Em đi lạc ư?’ Cô bé gật đầu.
“Em có muốn chị đưa em đến đồn cảnh sát không?”
“Không cần đâu, bọn họ sẽ tìm được em, chỉ cần ở đây chờ thôi là được rồi.”
Hứa Trúc Linh gật đầu, không tùy tiện bỏ đi, sợ người nhà cô bé không đến nhưng người bắt nạt cô bé lại đến thì phải làm sao bây giờ.
Ông trời thật là tàn nhẫn, ông cho cô bé một vẻ ngoài cực kì xinh đẹp rồi lại cố tình bắt con bé làm một người tàn tật.
“Năm nay em bao nhiêu tuổi rồi?
Em được mười tám tuổi chưa? Chị thấy em có vẻ tầm mười lăm hoặc là mười sáu tuổi. Năm nay chị mười tám tuổi, à không, qua Tết Nguyên Đán này chị đã lên mười chín tuổi rồi nên em phải gọi chị là chị nhé.”
Cô bé không nói gì mà chỉ chớp mắt nhìn cô.
“Em có thấy chị ngồi nói huyên thuyên nhiều quá không?” Hứa Trúc Linh tò mò nhìn cô bé: “Thật ra chị cũng có thể không nói bất kì một lời nào, chị cảm thấy nhìn em thôi là cũng đủ hạnh phúc rồi ấy. Em là cô bé xinh xắn nhất chị từng được gặp, rất rất là đẹp luôn ấy! Chị có thể chụp bức ảnh cho em được không? Chị sợ là sau này chị sẽ không được gặp một cô bé nào xinh đẹp như em nữa.”
Cô bé gật đầu.
Hứa Trúc Linh lập tức nhanh chân đi vòng qua chụp một tấm hình với cô bé.
Vừa mới chụp xong thì cô bé đã lấy điện thoại của cô, nhập vào một địa chỉ email, sau đó còn viết là: Đây là hòm thư của tôi, nhớ gửi cho tôi đấy nhé.
Còn nữa, tên tôi là Diên.