“Trời lạnh thế này, ” Thẩm Trạch Xuyên nói với Diêu Ôn Ngọc, “ngươi gọi Kiều Thiên Nhai tới dặn đi, ta dời nơi nghị sự vào trong viện của ngươi, đỡ cho ngươi phải qua lại giữa hai bên.”
Đêm qua Diêu Ôn Ngọc ngủ không ngon, trong mắt còn vương chút tơ máu, hôm nay đến đây vẫn ôm mèo theo, y nói: “Đường có mấy bước thôi mà, đâu đến mức để Phủ quân kêu gọi nhiều vậy. Ta thấy Doãn lão với Phí Thịnh đều đang chờ dưới hành lang đấy, Phủ quân bảo gặp sao?”
“Vào đi, ” Thẩm Trạch Xuyên nói, “để Doãn lão đợi gần nửa canh giờ rồi.”
Phí Thịnh dẫn Doãn Xương tiến vào, đầu tiên hắn hành lễ với Thẩm Trạch Xuyên và Tiêu Trì Dã.
Tiêu Trì Dã nhìn Doãn Xương, hỏi: “Tối qua Doãn lão ngủ được không?”
Đây là đầu tiên Doãn Xương gặp Tiêu Trì Dã, hôm qua không nhìn rõ, giờ mới định thần nhìn lên, ôi mẹ ơi, lão thầm nghĩ, Nhị gia này cao thế, ngồi ở trên giường chân dài đến nỗi sắp đạp được tới hai người họ rồi!
Doãn Xương liền căng thẳng hẳn, lão vò góc áo, ậm ậm ờ ờ đáp: “Được, được…”
“Doãn lão cũng ngồi đi, ” Thẩm Trạch Xuyên biết khí thế Tiêu Trì Dã mạnh, nhìn không dễ nói chuyện, bèn ôn hoà bảo Doãn Xương, “hôm nay là tán chuyện quân vụ cùng các tiên sinh, sắp tới dụng binh Đoan Châu, Phàn Châu không thể lại sơ sài thế này nữa.”
“Xem trình báo, trận Phàn Châu lần này chắc chắn liên quan Hoắc Lăng Vân, ” Khổng Lĩnh quen thuộc Đăng Châu, “hắn cũng được xem là xuất thân con nhà tướng, cha là Chỉ huy sứ thủ bị quân Đăng Châu Hoắc Khánh, năm Hàm Đức thứ sáu từng đánh lùi thổ phỉ qua cảnh nội, chắc từ lúc đó bọn thổ phỉ Đăng Châu như Dương Cầu mới ghi thù.”
“Ta có ấn tượng với Hoắc Khánh, ” Dư Tiểu Tái ngồi xuống rồi nói tiếp, “năm Hàm Đức thứ sáu lúc lão diệt cướp từng truyền tấu chương cho Binh bộ coi như báo tin chiến thắng, nhưng sau đó mấy năm châu phủ Đăng Châu kết tội rằng lão bảo thủ tự phụ, tùy tiện dụng binh, khiến thổ phỉ cảnh nội trả thù lại bách tính, kết quả làm Đăng Châu rơi vào nguy khốn. Lúc đó Binh bộ cân nhắc đắn đo mãi, cuối cùng thôi ý định đề bạt lão.”
Thẩm Trạch Xuyên bảo Phí Thịnh đứng dậy, nói với các tiên sinh: “Địa phương rất hỗn tạp, từ ngày hai đảng Phan, Hoa nắm giữ triều chính là lời kết tội bên dưới liền lung tung lộn xộn, đa phần toàn vì oán riêng, thời Hàm Đức trình không biết bao nhiêu vụ.”
Thẩm Trạch Xuyên nói không sai, ngoại trừ nguyên nhân y không ưa Hàm Đức đế, lúc hai đảng nắm quyền quả là thế như với nước lửa, khi đó Khuất Đô đều phân địch ta dựa vào phe phái, ranh giới địa phương càng ngặt hơn. Chuyện kết tội Hoắc Khánh rốt cuộc có phải thật như vậy không, không thể dựa vào mấy tấu chương kia mà kết luận được.
“Hoắc Khánh là Hoắc Khánh, Hoắc Lăng Vân là Hoắc Lăng Vân,” Bây giờ Tiêu Trì Dã phân biệt cha con rõ ràng, hắn nói, “các ngươi áp giải hắn về, trên đường thấy thế nào?”
Doãn Xương là người thành thật, Phí Thịnh không để cho lão già mở miệng, hắn nghe ra từ trong lời của Tiêu Trì Dã rồi, Nhị gia không thích cái tên Hoắc Lăng Vân này lắm, hắn cũng chẳng thích.
Phí Thịnh đi theo Thẩm Trạch Xuyên, về sau thành lập kỵ binh nhẹ có rất nhiều cơ hội lập công, nhưng Doãn Xương chưa chắc còn có cơ hội. Giờ đây lão già bạc trắng râu tóc rồi, đợi bao năm mới đợi được một trận chiến thế này, kết quả từ trên trời rơi xuống một tên nam sủng, dựa vào có tí mẹo quỷ mà ngoạm mất hơn nửa công lao của ông lão.
Trong lòng Phí Thịnh không vui, ngoài mặt vẫn thể hiện rất tự nhiên, hắn nói: “Người này vì báo thù mà có thể nằm gai nếm mật ngay cạnh Dực vương, là một kẻ ghê gớm, ta ngưỡng mộ hắn là một nam tử hán. Nhưng khi ta đến nha môn Phàn Châu, thấy bọn chó ngao Dực vương nuôi da lông bóng bẩy, nghe ngóng xong mới biết, hóa ra Hoắc Lăng Vân đã vứt Dực vương với Thuý Tình cho chó gặm cả rồi. Nếu hắn có thù oán với Dực vương từ lâu, sao không sớm liên thông với chúng ta chứ?”
Thẩm Trạch Xuyên lại không thuận lời Phí Thịnh, mà ngừng một lát mới nói: “Nếu người đến đủ rồi thì gọi hắn ra đây đi.”
Hoắc Lăng Vân đã đợi hai ngày trong phòng giam, ngục tốt đưa cơm không nói chuyện với hắn. Phí Thịnh đặc biệt chú ý hắn, động chân động tay lên còng của hắn, làm chúng nặng hơn so với của người thường rất nhiều, nhưng mà hắn cũng chẳng xê dịch mấy.
Hoắc Lăng Vân bước vào đình viện, Cốt Tân nghe ngay ra điểm không tầm thường. Hắn dẫn cả Đinh Đào và Lịch Hùng theo, đứng dưới hiên nhìn Hoắc Lăng Vân đi qua.
“Nặng lắm, ” Lịch Hùng chỉ vào chân của Hoắc Lăng Vân, nói với Đinh Đào, “là do ta tròng vào đấy!”
“Ta thấy hắn vẫn hành động như thường, ” Đinh Đào mách Cốt Tân, “Tân ca, là kẻ có luyện võ!”
Đâu chỉ là có luyện.
Cốt Tân giơ ngón tay, ra hiệu cận vệ nấp trong đình viện lên tinh thần. Hắn vỗ lưng Đinh Đào và Lịch Hùng, đẩy hai thằng nhóc sang một bên, tự bước tới đứng bên mành, liếc mắt ra hiệu với Kiều Thiên Nhai ở một bên khác.
Kiều Thiên Nhai nghiêng đầu, nhìn chằm chằm phần lưng Hoắc Lăng Vân, trầm giọng nói: “Tên này lợi hại phết.”
Thẩm Trạch Xuyên chưa đánh giá Hoắc Lăng Vân, Hoắc Lăng Vân lại đánh giá Thẩm Trạch Xuyên trước.
Năm nay Phủ quân hai mươi hai, dung mạo mỹ miều, khóe mắt nhếch thật vừa khéo, nếu lên chút nữa lại thành ve vãn rồi. Dù có là vậy, chợt thoáng nhìn qua cũng như đang ngậm sóng nước dập dềnh. Nhưng y hết sức lạnh lùng, nếu thật sự nhìn chỉ cảm thấy gió rét căm căm, không thấy được tận cùng trong đó, càng nhìn càng nguy hiểm. Không biết phải chăng do toạ trên cao lâu rồi, khi không mở miệng khí thế át người, đó không phải kiểu bức phả vào mặt, mà là dần dần lạnh lẽo, bò theo tứ chi vào tới trong tâm.
Đây chính là Thẩm Trạch Xuyên.
Tiêu Trì Dã đẩy nhẫn hộ tiễn xương của mình, tư thái bất biến, khí thế lại giẫm lên mặt Hoắc Lăng Vân. Hắn liếc nhìn Hoắc Lăng Vân, áp bức khiến đối phương gần như không ngóc đầu lên được.
Thẩm Trạch Xuyên là châu ngọc hắn ngậm giữa răng nanh, bất kể cái trộm nhìn nào đều phải tắt ngóm ngoài mấy bước. Y bị mạo phạm rồi, cho dù có lẽ đối phương chỉ xuất phát từ hiếu kỳ.
Các tiên sinh trong phòng không nghe ra vấn đề, nhưng có thể cảm thấy Nhị gia không hề vui lòng. Bầu không khí bắt đầu hơi nặng nề, tự dưng đè lên ngực, chặn khiến họ không thể thở mạnh.
“Lời khai của ngươi đều ngắt đầu bỏ đuôi, ” Lúc này Thẩm Trạch Xuyên mới nhìn Hoắc Lăng Vân, “giao nộp hoả súng nhưng không khai lai lịch của chúng, lời chỉ nói nửa vời thật không hay.”
Hoắc Lăng Vân đã trải qua hai đường phong nguyệt, đọc hiểu được ít ý vị từ trong ánh mắt Tiêu Trì Dã, hắn không nhìn nữa, còng xích trên tay vang “lách cách”, nói với thần thái bình tĩnh: “Rất nhiều chuyện, đương nhiên phải gặp được Phủ quân mới nói được.”
“Nếu như nói khiến ta không vui, ” Thẩm Trạch Xuyên lạnh lùng nói, “có gặp hay không đều về một kết quả.”
“Tháng hai Tì Châu dụng binh, ở Đoan Châu ngoại trừ kỵ binh Biên Sa, còn có thêm bọ cạp, ” Hoắc Lăng Vân nhìn về phía Tiêu Trì Dã, không sợ không kỵ chút nào, “mất Tiêu Phương Húc rồi, thiết kỵ Ly Bắc còn đánh được chắc?”
Vết nứt trên nhẫn hộ tiễn xương khảm vào thịt ngón tay, cuối cùng Tiêu Trì Dã cũng cử động, hắn chậm rãi cúi người, bóng tối kia từ trên cao trùm xuống Hoắc Lăng Vân, trên đất kéo dài hình bóng tàn khuyết của sói bị thương một con mắt.
Phí Thịnh đứng bên cạnh bỗng quỳ xuống, một gối chấm đất, vùi đầu không thốt ra tiếng. Doãn Xương đứng gần đó như thể lưng bị cắm mũi nhọn, trống ngực đập dữ dội, lão già suýt nữa trượt xuống đất quỳ theo Phí Thịnh.
Trong ngoài hoàn toàn tĩnh mịch.
Tiêu Trì Dã tức giận rồi.