– Không dùng binh khí, ngươi dùng bàn tay, ngón tay, đồng dạng có thể thi triển khí thế, chiêu số như binh khí, nhưng sử dụng binh khí, chênh lệch sẽ càng lớn. Ngươi cảm giác cái trước công bình, hay cái sau công bình?
Cửu Tiên trưởng lão hừ lạnh.
Lúc này mọi người đều hiểu được.
Hoàn toàn chính xác, không cho phép dùng binh khí khẳng định không công bình. Nhưng cho phép sử dụng binh khí, hơn nữa không hạn chế, sẽ càng không công bình!
Không có binh khí, giống như Nhiếp Vân dùng ngón tay đồng dạng có thể thi triển ra kiếm ý, cho dù uy lực yếu cũng sẽ không yếu bao nhiêu, nhưng đối phương sử dụng Hỗn Độn thần binh đỉnh phong, thật sự sẽ quét ngang rồi.
Hỗn Độn thần binh đỉnh phong đều có khí linh, khí linh khống chế binh khí, có thể so với cường giả 2000 Đại Đạo, làm sao đánh nhau sống chết?
– Lần khảo hạch này, có thời gian hạn chế, là hai tháng. Trong hai tháng này, đạt được phù lục danh ngạch tối đa, mỗi khu vực năm người bài danh cao nhất, trực tiếp tham gia khảo hạch đệ tử hạch tâm, 6 đến 50, tham gia khảo hạch đệ tử nội môn, còn lại chỉ có thể tham gia khảo hạch đệ tử ngoại môn, nhưng chỉ cần biểu hiện tốt, đồng dạng có thể cạnh tranh nội môn, thậm chí hạch tâm!
Cửu Tiên trưởng lão nhìn quanh, cao giọng hỏi:
– Còn có gì nghi hoặc không?
– Không có!
Mọi người cùng kêu lên.
– Vậy tốt, cho các ngươi một phút đồng hồ chuẩn bị, một phút đồng hồ sau, Truyền Tống Trận khởi động, sẽ căn cứ danh ngạch trên Thông Thiên bia, mang bọn ngươi đến các khu vực!
Cửu Tiên trưởng lão cất cao giọng nói, nói xong thân hình cao lớn lóe lên, biến mất.
Hắn vừa đi, mọi người lập tức xì xầm, trước kia nhiều loại suy đoán đối với khảo hạch, lại không nghĩ rằng sẽ là như thế.
– Không thể dùng kiếm, ngươi phải cẩn thận!
Nhiếp Vân cũng không suy nghĩ công bình hay không công bình, mà có chút lo lắng nhìn đệ đệ.
– Yên tâm đi ca ca, tuy ta luyện kiếm, nhưng sớm đã đạt tới cảnh giới Mệnh Kiếm, người tức là kiếm, kiếm cũng là người, kiếm có ở trong tay hay không cũng không trọng yếu!
Nhiếp Đồng nói.
– Ân!
Nghe được hắn nói, Nhiếp Vân ngẫm lại cũng phải, lập tức bỏ đi lo lắng.
Cảnh giới Mệnh Kiếm, dùng mệnh làm kiếm, sớm đã đột phá cảnh giới Nhân Kiếm Hợp Nhất, mặc dù trong tay không có kiếm, nhất cử nhất động cũng không bàn mà hợp ý kiếm đạo, mang theo kiếm ý vô cùng mãnh liệt.
– Ca ca, ngươi không cần lo lắng cho ta, ngược lại ngươi phải cẩn thận nhiều một ít, ngươi xem…
Nhiếp Đồng cười chỉ về phía trước.
Ngẩng đầu nhìn qua, chỉ thấy Nguyệt Trảm đang lôi kéo một cường giả khu Thiên phẩm nói chuyện với nhau.
Cường giả khu Thiên phẩm này trước kia đi theo sau lưng Nguyệt Trảm tất cung tất kính, hẳn là tiểu đệ của hắn, nương theo lời nhắn nhủ ngày càng nhiều, vị “tiểu đệ” này thỉnh thoảng lườm qua, nhìn về phía Nhiếp Vân mang theo một loại lãnh ý như nhìn người chết.
– Thằng này chắc có lẽ là Lang Tà!
Thấy bộ dạng của đối phương, thật giống như đoán chừng hắn, Nhiếp Vân lắc đầu.
– Hẳn là vậy, vừa rồi ta nghe người bên cạnh nói, là Lang Tà, gian phòng số tám khu Thiên phẩm!
Nhiếp Đồng nói:
– Giống như đã lĩnh ngộ 1540 Đại Đạo!
– Xem ra vận khí của ta hoàn toàn chính xác không tốt!
Nghe được còn không có tiến vào khu khảo hạch, đã bị một cường giả lĩnh ngộ 1540 Đại Đạo nhìn chằm chằm, Nhiếp Vân có chút bất đắc dĩ.