Có lâu thuyền này có thể tiết kiệm tinh lực, tự mình thậm chí còn có thể ở trên đó nghỉ ngơi, duy trì tinh thần sung mãnh, đây cũng có thể xem là một ý kiến hay.
Nhưng là…
– Ta một người độc lai độc vãng đã quen, cho nên hảo ý của Tần tiểu thư tại hạ tâm lĩnh. Dương Khai cân nhắc một chút liền khéo léo từ chối đề nghị của Tần Ngọc.
Tần Ngọc lập tức hiện thần sắc thất vọng, ngược lại cũng không đi cưỡng cầu mà gật đầu nói: – Nếu vậy thiếp liền không quấy rầy Dương huynh, chúc huynh may mắn.
– Cô nương cũng vậy, xin cáo từ. Dương Khai liền ôm quyền xoay người rời đi.
– Không biết điều. Chờ tới khi thân ảnh hắn biến mất, một hộ vệ bên cạnh Tần Ngọc nhìn chằm chằm về hướng Dương Khai biến mất hừ lạnh một tiếng, gương mặt bất mãn hiển nhiên là cảm thấy không đáng cho Tần Ngọc.
Tần Ngọc khẽ mỉm cười nói: – Chỉ là huynh ấy hành sự cẩn thận mà thôi, sao lại có thể dễ dàng tạo quan hệ với người không quen biết, ta cảm thấy huynh ấy lựa chọn như vậy là bình thường.
– Là vì tiểu thư thiện tâm nhân từ. Hộ vệ kia gương mặt khó chịu:
– Đúng rồi, tiểu thư, lúc trước vì sao tiểu thư lại hỏi hắn như vậy, chẳng lẽ bảo vật trên Thăng Long Đàn đều không phải là giả sao?
– Có lẽ vậy, chỉ là có chút khác so với điển tịch ta đọc được, tình huống cụ thể ta cũng không biết chuyện gì xảy ra.
Nói mấy câu Tần Ngọc liền ho khan mãnh liệt.
Hộ vệ kia cả kinh thất sắc vội vàng nói: – Tiểu thư, hãy mau trở về lâu thuyền đi, bên ngoài này gió to quá.
– Ừ. Tần Ngọc vội vàng gật đầu quay người bước vào lâu thuyền.
Cùng lúc đó ở một nơi nào đó ở tầng thứ nhất, một nữa tử vóc người thon nhỏ, gương mặt có một chiếc bớt hình trăng lưỡi liềm bắt mắt. Cô gái này chính là Mạc Tiểu Thất người đã cùng Dương Khai đi vào Ngũ Sắc Bảo Tháo mà lại tách nhau ra.
Thời khắc này, dưới chân Mạc Tiểu Thất cưỡi một yêu thú gióng như sư như hổ, yêu thú kia bộ dáng hung ác, lông tóc trên người tản ra vẻ tuyết ngân, thân hình to lớn, trong mũi phun ra nhiệt khí tựa hồ đều có hàm chứa một lực lượng vô danh, đập lên mặt đấy liền làm nó nứt ra thành một lỗ nhỏ.
Nếu có người ở đây nhất định sẽ thất kinh.
Bởi vì con vật Mạc Tiểu Thất cưỡi rõ ràng là Ngân Mao Sư Hổ Thú danh tiếng, loại yêu thú này mặc dù không thừa kế huyết thống thánh linh thượng cổ nhưng cũng là rất khó động tới, ngày sinh ra đã là yêu thú bậc năm, tư chất tạo hoá đã khác, cho nên có thể đạt tới bậc mười hoặc thậm chí bậc mười một.
Nói cách khác còn có thể sánh ngang võ giả Hư Vương Cảnh, thậm chí cả võ giả Đạo Nguyên Cảnh.
Thậm chí có truyền thuyết nói Sư Hổ Thú bậc mười hai đã tu luyện tới Đế Tôn Cảnh
Mà Ngân Mao Sư Hổ Thú này hiển nhiên không thể so sánh với Đạo Nguyên Cảnh, nó chẳng qua chỉ tản ra khí tức đỉnh phong bậc mười nhưng cũng không thể xem thường.
Ngân Mao Sư Hổ Thú bản tính hung tàn hiếu chiến, căn bản không phải võ giả bình thường có thể hang phục, mặc dù là cường giả Đế Tôn Cảnh xuất thủ cũng chưa chắc đã thành công, rất có thể sẽ bị Sư Hổ Thú liều chết chiến đấu, kết cục cũng là cái chết mà thôi.
Nhưng lúc này Ngân Mao Sư Hổ Thú bị Mạc Tiểu Thất dùng làm phương tiện di chuyển, chẳng những không có chút nào bất mãn mà còn nói sao nghe vậy không dám trái lời, thực làm người ta không thể tin được.
Mà ở phía trước Mạc Tiểu Thất còn có một bàn tay dị thú lớn đang bay múa, dị thú này thoạt nhìn hơi giống con dơi, không c hút bắt mắt, nhưng nhìn từ lực lượng dao động trong cơ thể nó cũng có thể nhìn ra đây là một yêu thú bậc mười.
Phi Thiên Độn Địa Bức giống Ngân Mao Sư Hổ Thú đều là vô cùng hiếm có.
Cũng không biết Mạc Tiểu Thất rốt cuộc dùng thủ đoạn gì lại có thể có hai con yêu thú này dung hiệp, lại còn làm bọn chúng nói gì nghe nấy.
Cũng không biết hai con yêu thú này là Mạc Tiểu Thất hàng phục sau khi đi vào Ngũ Sắc Bảo Tháp hay là vốn có.
– Tiểu Bức mau tìm xem có gì ngon ăn được không, bên này bên này…Tiểu Ngân đi theo nhanh lên, chậm chạp vậy. Mạc Tiểu Thất ngồi trên lưng Sư Hổ Thú luôn mồm, hẳn là cũng đang đi tìm cửa vào tầng thứ hai.
Phi Thiên Độn Địa Bức được Mạc Tiểu Thất gọi là Tiểu Bức kia dường như có chút bản lãnh đặc thù, dẫn Mạc Tiểu Thất một đường đi tới, rất nhanh đã tới một nơi bốn bề núi cao, trên khe núi kia mây mù bay lượn, ngọn núi thẳng tấp nối thẳng tới phía chân trời không thấy đỉnh núi, vô cùng kỳ vĩ.
Ở một chỗ trong quần sơn có tiếng động leng keng không dứt bên tai.
Phi Thiên Độn Địa Bức bay thẳng đến bên cạnh núi, bay mũa ở một chỗ.
Mạc Tiểu Thất rất nhanh sử dụng Sư Hổ Thú theo sát tới. Tới nơi, nàng ngẩng đầu nhìn lên lập tức cười hì hì: – Cũng không khó tìm lắm…ta chắc hẳn là người đầu tiên. Ha ha.
Nàng đang hưng phấn đi tới chợt nhớ ra một chuyện nói: – Phải rồi, tìm xem Dương đại ca ở đâu.
Trong khi nói, nàng lấy một viên châu từ nhẫn không gian của mình ra, đánh vài đạo pháp quyết vào đó, một lát sau, nàng lộ vẻ thất vọng cắn răng nói: – Đáng ghét, tại địa phương quái quỷ này Âm Châu lại không có tác dụng, là vì pháp tắc thiên địa rất tàn phá hay sao? Quên đi, Dương đại ca chắc hẳn sẽ phải tới đây, Tiểu Bức, ngươi ở đây chờ, gặp được Dương đại ca liền dẫn huynh ấy vào tầng thứ hai tìm ta.
Sau khi ra lệnh nàng lấy ra một khối ngọc, rót thần niệm vào trong đó, để lại một chút tin tức rồi giao cho Phi Thiên Độn Địa Bức, lúc này mới hưng phấn lẫm liệt xông về phía trước đi.
Phía trước kia cách đó không xa, quang hoa loé lên, Mạc Tiểu Thất cùng Sư Hổ Thú đều không thấy bóng dáng.
Phi Thiên Độn Địa Bức lưu lại tại chỗ, nhưng nó cũng chỉ dạo một vòng bốn xung quanh liền rơi bên cạnh một đống loạn thạch, thân thể chưa rơi xuống đất đã biến mất không thấy.
…
Ở chỗ Ngũ Sắc Bảo Tháp tầng thứ ba, Lam Huân chầm chậm bước, quan sát bốn phía xung quanh, trên người nàng toả ánh huỳnh quang nhàn nhạt, ánh huỳnh quang kia phảng phất có một loại lực lượng vô danh, ngăn cản tất cả nguy hiểm ở bên ngoài.
Bỗng nhiên nàng dừng lại tại một địa mang sơn cốc yên tĩnh, sau khi cảm nhận một phen thần sắc không khỏi vui mừng: – Chính là chỗ này.
Khi nói chuyện, nàng lấy ra nhiều trận bài cùng trận cơ từ nhẫn không gian của mình, ở bên cạnh bắt đầu bận rộn.
Hai ngày sau nàng đã bố trí xong hết thảy, lại lấy ra đại lượng nguyên tinh chất đống bên cạnh, lúc này mới bắt đầu khoanh chân cố định, thầm vận huyền công, bắt đầu đánh sâu vào bình cảnh Đạo Nguyên Cảnh.
Theo thời gian trôi qua, thân thể Lam Huân mềm mại lại tản ra lực hút vô hình, mà ở bốn phía xung quanh lại xuất hiện nhiều thứ giống như đom đóm, những thứ này có chút giống với tinh quang mà Dương Khai đã hấp thu trong thông đạo Tinh Quang.
Nhưng nếu cẩn thận cảm giác sẽ thấy bản chất hai thứ hoàn toàn khác nhau.
Tinh quang trong thông đạo Tinh Quang giống như một chất xúc tác, có thể thúc đẩy thánh nguyên trong cơ thể võ giả nhanh chóng chuyển hoá thành nguyên lực.
Nhưng tinh quang ở đây lại tích phá rất nhiều pháp tắc thiên địa tàn phá.
Tinh quang vào cơ thể, Lam Huân cảm ngộ lực lượng pháp tắc, khí tức trên người dao động ngày càng mạnh.