Trên khăn che mặt này tựa hồ như bao phủ pháp tắc vậy, khiến Lâm Minh căn bản không cách nào nhìn thấu.
Ở trên trán như ngọc của nữ tử, Lâm Minh thấy được một đóa ấn ký hoa đỏ tươi, ấn ký hoa này như do chu sa điểm thành, nó có chín cánh hoa, chỉ là cánh hoa cuối cùng lại chỉ có một chút, tựa hồ như chưa nở rộ ra vậy.
– Thật sự là. . . Thánh Mỹ sao?
Lâm Minh cảm thấy không thể tin, nữ tử này trước mắt, hẳn là nhân vật vào 10 tỷ năm trước, vì sao ánh mắt của nàng lại tương tự Thánh Mỹ như vậy?
– Thế gian này, lại có nữ tử hiếm thấy như thế?
Ở bên ngoài Hàn Băng Kính, Vô Yên thì thào tự nói, nàng đã xem ngây người.
Nàng chỉ cảm thấy, ở trước mặt nữ tử này, nàng giống như là đom đóm ở trước mặt trăng sáng vậy, hoàn toàn ảm đạm thất sắc.
Đương nhiên, khiến cho nàng thất sắc cũng không phải dung mạo.
Trên thực tế đối với võ giả mà nói, khi dung mạo đẹp đến mức tận cùng thì chênh lệch đã không quá lớn nữa, dung nhan bản thân Vô Yên đã xinh đẹp giống như trăng sáng vậy, cho dù so ra kém nữ tử này nhưng cũng sẽ không kém quá nhiều.
Vô Yên chính thức chênh lệch chính là khí tức cùng khí chất.
Nàng cảm giác, tuyệt thế nữ tử trước mắt chính là nữ thần chân chính, là pháp tắc chi nguyên của Thiên Địa vũ trụ, khiến người phải tự ti mặc cảm.
Mà lúc này, ở bên cạnh Vô Yên, bọn người Đế Vô Ngân, Thác Bạt Khuê, Lam Lạc cũng đã hoàn toàn ngây người, bọn hắn sửng sốt rất lâu, trong nội tâm không khỏi hiện lên một đạo ý niệm — tuyệt thế nữ tử này có tồn tại trong lịch sử sao?
Tựa hồ. . . Không hề có ghi lại nào liên quan tới nàng a?
Đế Vô Ngân cùng Thác Bạt Khuê đối mặt, Thác Bạt Khuê lắc đầu, ý bảo trong tư liệu lịch sử của Thiên Tộc bọn hắn cũng không có ghi lại về cô gái mặc áo đen này, nếu không thì hắn đã từng đọc qua mới phải.
Thế nhưng Thượng Cổ Chân Thần 10 tỷ năm trước phần lớn đều là nam tính.
Cho dù có Nữ Chân thần, cũng căn bản không cách nào sánh vai với tuyệt thế nữ tử này được.
Nữ tử hoàn mỹ như thế sao lại không để lại truyền thuyết?
Vẻ tuyệt thế tao nhã của nàng há thời gian chi hà 10 tỷ năm có thể che dấu được?
Chẳng lẽ. . . Nàng trên đường chết non sao?
Nếu không thể đột phá Chân Thần, như vậy dù là thiên tài phong hoa tuyệt đại hơn nữa cũng không cách nào ghi lại trong lịch sử dấu ấn thuộc về mình, như thế mới hợp tình hợp lý.
Ngay khi mọi người nghĩ ngợi lung tung thì một thanh âm trong trẻo êm tai, như Cửu U tiên khúc vang lên, khiến toàn trường người, kể cả Lâm Minh đều ngây dại.
– Đánh bại ta, ngươi có thể đạt được đồ vật đằng sau ta.
Nữ tử khẽ mở môi đào, vẻ xinh đẹp kia khiến cho người phải mê say.
– Ngươi. . . biết nói chuyện?
Lâm Minh kinh ngạc, hắn cảm giác, cô gái trước mắt, thật sự rất giống người thật:
– Ngươi là ai?
Lâm Minh hỏi ra nghi vấn trong lòng mình, hắn rất muốn biết, đối phương tại sao lại có con mắt giống Thánh Mỹ như vậy.
Nhưng mà hắn lại ẩn ẩn cảm thấy, đối phương tựa hồ cũng không giống Thánh Mỹ lắm.
Vượt qua thời gian 10 tỷ năm, Lâm Minh thật sự không thể tin, đối phương và Thánh Mỹ sẽ là chuyển thế, hoặc là có quan hệ huyết thống, dù sao thời gian cũng quá mức cổ xưa.
Nữ tử căn bản không trả lời Lâm Minh, hoặc là nói, nàng dùng hành động thực tế để trả lời — nàng duỗi tay phải ra, tùy ý vẽ trên không trung một cái, xé mở vết nứt không gian, lộ ra hư không đen kịt .
Ở trong hư không, nàng lấy ra một thanh kiếm, một thanh kiếm toàn thân màu đen, trên thân kiếm, có khắc lấy Ma Thần. . .
Nữ tử thần bí từ trong hư không lấy ra hắc kiếm, quần áo bồng bềnh, phong hoa tuyệt đại.
Khiến Lâm Minh giật mình chính là hắc kiếm trong tay nữ tửn ày rõ ràng là tuyệt thế thần binh, nhưng nữ tử cầm kiếm trên người lại không có chút khí tức lăng lệ nào cả, cũng không có sát ý.
Thậm chí khí tức của nàng, bắt đầu trở nên không linh, cùng dung hợp với Thiên Địa.
Nếu như Lâm Minh nhắm mắt lại, hắn thậm chí còn không cảm giác thấy phía trước có người.
Kiếm nơi tay, nữ tử vô cùng đơn giản dựng thẳng kiếm lên, mũi kiếm chỉa thẳng xuống, bổ về phía Lâm Minh.
Bá!
Trường kiếm phá không, trong lúc nhất thời, tinh quang trên bầu trời toàn bộ bị một kiếm này cắn nuốt.