Tuy rằng với tu vi của Tông Tử Tấn cũng không thể nào phát huy ra toàn bộ uy năng của Bất Động Thiên Vương Chung, nhưng dù sao đây cũng là bí bảo phòng ngự cấp Đạo Nguyên trung phẩm, căn bản không phải võ giả Hư Vương Cảnh có thể đánh vỡ, trừ phi có mười mấy người liên thủ phát xuất toàn lực một kích mới có thể tạo thành uy hiếp với hắn.
Tông Tử Tấn vừa hướng phía trước đi tới vừa âm trầm nhìn những người công kích hắn cười lạnh nói: – Tông mỗ nhớ kỹ các ngươi, đợi chuyện ở đây kết thúc, Tông mỗ chắc sẽ thăm hỏi các ngươi cẩn thận.
Một lời nói ra không ít sắc mặt cường gia Hư Vương Cảnh đột nhiên tái nhợt.
– Tông thiếu, đây là hiểu lầm à, tại hạ lúc trước có mắt không tròng, không nhận ra Tông thiếu, có điều mạo phạm mong Tông thiếu thứ lỗi, nếu người báo ra tính danh sớm một chút ta thế nào cũng không có khả năng công kích người. Một người Hư Vương Cảnh vội vàng chịu thua, sợ Tông Tử Tấn sau này tính sổ với mình.
– Ta cũng vậy a Tông thiếu, có câu oan gia nên giải không nên kết, Tông thiếu sao phải vậy chứ.
Tông Tử Tấn liên tục cười lạnh không ngừng bước chân thản nhiên nói: – Tốt, nếu là hiểu lầm thì cứ coi như vậy…nhưng nếu còn có người dám quấy rầy bổn thiếu, ngày sau nhất định sẽ không dễ dàng bỏ qua.
– Không dám không dám.
– Tông thiếu đại lượng.
Đám võ giả vui mừng quá đỗi.
Tông Tử Tấn hiển nhiên cũng biết bây giờ không phải lúc dây dưa với đám người này, nếu không lui nhường một bước làm bọn họ liều mạng với mình thì cuối cùng cũng chỉ lợi cho người ngoài nên hắn cũng không bức bách quá đáng.
Ngoại trừ Đoàn Thiên Tử cùng Tông Tử Tấn cũng chỉ có Dương Khai hành động nhanh nhất.
Đều đã đến nước này hắn tự nhiên là thoáng vận chuyển một chút lực lượng căn nguyên Kim Thánh Long, ngăn cản long uy vô hình chèn ép, co nên từ trình độ nào đó mà nói hắn cũng là người thoải mái nhất.
Ba người vừa đi tới vừa quan sát lẫn nhau, ánh mắt nhìn nhau toé lửa.
Dương Khai trong lòng lúc này âm thầm kêu khổ, không có mảy may vui sướng, bởi vì hắn cùng Đoàn Thiên Tử và Tông Tử Tấn khác nhau, không có chỗ dựa, không có bối cảnh, nếu thực sự thi triển thủ đoạn lấy đi toàn bộ bảo vật trên Thăng Long Đàn đi tất sẽ trở thành mục tiêu chỉ trích của mọi người.
Hắn đang suy nghĩ có cần để Đoàn Thiên Tứ cùng Tông Tử Tấn xuống tay trước để chia sẻ chút áp lực.
Nhưng rất nhanh hắn liền phủ định ý nghĩ này bởi vì không quản mình tới lúc đó lấy đi bao nhiêu bảo vật đều sẽ bị người để mắt tới. Một khi đã như vậy thì hoặc là không làm hoặc là phải làm đến cùng…
Đang lúc hắn quyết định thì Đoàn Thiên Tứ hai tay bấm quyết, ngay sau đó điểm mạnh vài cái treenngwowfi mình, kèm theo đó, cả người Đoàn Thiên Tứ vốn không yếu khí thế đột nhiên tăng vọt.
Hắn lại không tiếc hao tổn sự dụng bí thuật uy năng to lớn.
Ngay sau đó hắn cười ha hả, tốc độ bay nhanh thoát ra nhiều trượng, một chút đã tới bên cạnh Thăng Long Đàn.
Thấy tình hình này trong lòng Dương Khai khẽ động, mà Tông Tử Tấn kia đồng dạng cũng biến sắc cắn răng tăng tốc.
– Đều là của ta! Đoàn Thiên Tứ cười lớn đưa tay liền cầm một bí bảo dạng một thanh trường kiếm.
Mười mấy kiện bảo vật trên Thăng Long Đàn,chỉ có bảo vật hình trường kiếm nhìn tốt nhất, quang hoa lưu chuyển, toàn thân hiện lên u quang, nhìn đã thấy không phải vật phàm.
Đoàn Thiên Tứ cũng là một người cẩn thận, trong lúc cầm bí bảo này còn cố ý quan sát bốn phía, âm thầm vận chuyển lực lượng trong cơ thể, sẵn sàng phòng bị bất trắc.
Có thể làm mọi người bất ngờ chính là hắn lại ung dung cầm trường kiếm kia lên.
Kết quả như vậy làm hắn cũng ngẩn ngơ, nhưng thực lại quá vui mừng.
Đang lúc hắn muốn thu hoạch món đầu tiên vào nhẫn không gian đã xảy ra chuyện bất ngờ.
Trường kiếm kia rời khỏi Thăng Long Đàn không tới thời gian một hơi thở liền vặn vẹo,biến thành một cành cây khô, chẳng những không có bộ dáng ban đầu mà còn hoàn toàn không có linh tính…
Gió thổi tới, cành cây khô kia trong chốc lát cắt thành hai khúc rơi xuống đất.
Nụ cười của Đoàn Thiên Tứ lập tức cứng đơ.
Rất nhiều võ giả đang nhìn hắn biểu tình cũng đa dạng, có nghi ngờ, có kinh ngạc, có hả hê, lại có như đang suy nghĩ…
– Đây…đây không lẽ là giả? Một hồi lâu, Đoàn Thiên Tứ mới không cam lòng nổi giận gầm lên một tiếng, ném đoạn cây khô còn lại trên tay, lại chụp tới một món bí bảo khác.
Món bí bảo thứ hai bị hắn lấy ra cũng vậy, sau khi rời khỏi Thăng Long Đan liền biến thành một hòn đá bình thường.
– Ảo thuật, đây là ảo thuật, chúng ta đều bị lừa.
Trong đám người bỗng có tiếng kinh hô.
Cũng không cần người này nhắc nhở, gần như mọi người đều ý thức được điều này.
Dù sao quá trình Đoàn Thiên Tứ cầm hai món bí bảo kia lên đều là trước mặt bao người, hắn cơ bản không có cơ hội giở trò bịp bợm, cũng không có khả năng đánh tráo. Vì vậy, cách giải thích duy nhất chính là những bảo vật trên Thăng Long Đàn kia đều không phải là thật mà là một màn ảo thuật, tạo thành ảo giác thị giác cho các võ giả.
Trong nhất thời, các võ giả đang không ngừng tiến lên phía trước dừng lại bước chân, biểu tình trên mặt dở khóc dở cười.
Nhưng không ai nghĩ tới kết cục cuối cùng lại là bộ dạng này.
Thăng Long Đàn, Thăng Long Đàn, cá vượt Long Môn hoá rồng trong truyền thuyết dĩ nhiên là một âm mưu lớn tày trời.
Dương Khai cũng ngây ngốc tại chỗ.
Trong nháy mắt khi Đoàn Thiên Tứ thi triển bí thuật tiến về phía trước, hắn còn lòng nóng như lửa đốt, nhưng khi lúc này xuất hiện một cảnh tượng hài kịch như vậy lại làm cho hắn có chút trở tay không kịp.
Bỗng nhiên sắc mặt hắn biến đổi, khép mắt lại rồi lại mở ra.
Không có ai phát hiện mắt trái của hắn biến thành một thụ nhân màu vàng.
Ngay sau đó hắn vội vã xông lên phía trước.
Bên kia, Tông Tử Tấn cũng đến gần Thăng Long Đàn, cùng Đoàn Thiên Tứ liếc nhau không ngừng cầm lên bảo vật ở Thăng Long Đàn, sau đó lại cảm giác mất mát mà bỏ lại.
Những thứ bí tịch công pháp nhìn như không tầm thường kia bất ngờ tất cả đều là những vật vô cùng bình thường, căn bản không có tác dụng gì lớn, sau khi bị ném xuống đất liền biến thành phấn vụn, tan biến ngay sau khi gió thổi qua.
Rất nhanh Dương Khai cũng gia nhập vào trong số đó.
Hắn cầm lên một bình ngọc, mở ra nhìn, miệng tức giận quát một tiếng liền thuận tay ném đi.
Không bao lâu, dưới sự hợp lực kiểm tra của ba người, những thứ trên Thăng Long Đàn kia không gì là thật.
– Tại sao có thể như vậy? Đoàn Thiên Tứ dường như vẫn không thể chấp nhận kết cục này, gương mặt thất vọng lẩm bẩm nói
– Xem ra…chúng ta đều bị đùa bỡn a.. Tông Tử Tấn tự cười giễu.