Trên trán toàn là mồ hôi lạnh, Tô Mộng cắn răng gật đầu: “Cậu chủ, tôi đi được”
.
Trầm Tu Cẩn gật đầu, “Tiểu Đồng, em cứ đỡ cô ấy đi ra trước đi, anh sẽ theo sau đi lái xe”
.
Một bên vừa gọi điện cho Trầm Nhất, nói địa chỉ kho hàng này: “Lập tức đến đây”
.
Thuận tay nhặt lên sợi dây thừng trước đó dùng để trói Giản Đồng, Trầm Tu Cẩn nhanh chóng trói quản gia Hạ lên chiếc ghế cũ.
Nhanh nhẹn làm xong tất cả, phủi phủi bụi bẩn trong lòng bàn tay, rồi đi về hướng cửa lớn nhà kho, chạy theo Giản Đồng và Tô Mộng ở phía ngoài.
Nhưng lại có một đám người đột ngột đi về hướng cửa lớn, đứng chặn ở cửa ra vào.
Trầm Tu Cẩn hoài nghi nhìn về hướng đó, đáy mắt băng giá, không nói gì, chỉ nhìn đám người ấy bằng ánh mắt cảnh giác.
Nhưng đối phương rõ ràng là đến tìm anh, vì một tên đàn ông vạm vỡ đứng đầu tiên bước lên trên, đi đến cách Trầm Tu Cẩn chỉ nửa mét: “Cậu chủ Trầm, ông chủ của chúng tôi nói, hôm nay cậu chủ Trầm không thể dễ dàng ra khỏi gian nhà kho này như thế được”
.
“Các người, là người của ông ta à?”
Rõ ràng, Trầm Tu Cẩn cũng hiểu được, đám người này là chó của ai.
Ánh mắt lo lắng của anh vượt qua đám người ấy nhìn vê phía Giản Đồng và Tô Mộng, sự lo lắng trong đáy mắt tiết lộ điều quan tâm trong lòng, chỉ lướt qua mười mấy người đàn ông đầu đinh hung hăng trước mặt: “Chuyện giữa đàn ông với nhau, không thể liên lụy đến phụ nữ trong nhà.
Để hai người họ đi đi”
.
Tên cầm đầu đưa tay về phía Trầm Tu Cẩn: “Chìa khóa xe”
.
Bàn tay Trầm Tu Cẩn xòe ra, chiếc chìa khóa








– —————–