Hỗn Thế Tiểu Ma Vương này thấy tỷ tỷ tức giận, liền đùa giỡn với tỷ tỷ một lúc, lại nháy mắt với Triệu Tử Văn rồi lẻn đi, cũng không biết mục tiêu tiếp theo mà nó trêu cợt sẽ là ai.
– Đại ca, huynh cũng không giúp muội giáo huấn nó.
Hai má Lý tài nữ hồng lên, lại ngồi xuống bên cạnh Triệu Tử Văn, gắt giọng.
Triệu Tử Văn cười ha hả nói:
– Muốn tỷ phu đánh tiểu cữu tử, việc này không dễ đâu nha.
– Cái gì mà tỷ phu với tiểu cữu tử? Đáng ghét!
Lý tài nữ khẽ gắt, đôi mắt đẹp lại tràn ngập ngượng ngùng.
Nữ nhân vẫn là đầu nghĩ một đằng, mồm nói một nẻo. Triệu Tử Văn cười ha hả, lại dịu dàng ôm lấy vòng eo thon nhỏ nhắn của Lý tài nữ. Về phần hôn môi thì thôi, nói không chừng Tiểu Ma Vương kia còn đang bí mật trốn đâu đó rình, cứ đợi có cơ hội tốt đi đã. Dù sao An Nhi cũng không thể thoát khỏi tay mình. Ha ha…
Khuôn mặt xinh đẹp của An Nhi ửng đỏ, nàng hạnh phúc dựa vào vai Triệu Tử Văn lẩm bẩm:
– Đại ca, An Nhi chưa bao giờ cảm thấy hạnh phúc ngọt ngào như bây giờ.
Lúc này đôi mắt như làn thu thủy của An Nhi càng rạng rỡ hơn, hai má ửng hồng như ánh bình minh, môi anh đào nhẹ thở hương lan, bộ dạng rung động lòng người khiến Triệu Tử Văn cảm thán sức mạnh vĩ đại của tình yêu. Lúc này đây cảnh xuân của một thiếu nữ lần đầu biết yêu hiện lên rõ ràng trên mặt Lý tài nữ…
Triệu Tử Văn khẽ mỉm cười. Khi còn nhỏ, hắn thường bị mẹ ép phải học thuộc cái bài thơ, từ của Lý Thanh Chiếu, đêm nay lại ôm chặt Lý tài nữ vào lòng. Cảm giác này thật sự là kỳ diệu không thể dùng ngôn ngữ để biểu đạt được.
– Đại ca, muội muốn nghe huynh hát.
An Nhi dựa vào vai Triệu Tử Văn, nhìn vầng trăng khuyết trên bầu trời đêm, nhẹ nhàng nói đầy thâm tình.
Trong thời khắc quan trọng nhất của cuộc đời, Triệu Tử Văn sao có thể không đáp ứng thỉnh cầu của Lý tài nữ chứ? Hắn đảo mắt, nhẹ nhàng hát:
– Anh vẫn luôn muốn nói với em rằng, em đã cho anh niềm vui không gì tưởng nổi, giống như cho sa mạc một ốc đảo, nói rằng em sẽ vĩnh viễn cùng anh, liền cánh bay cùng anh về tổ. Anh sẵn sàng trả giá hết thảy không hối tiếc, đứng cùng em nhìn thời gian trôi qua, muốn nhớ rõ xem anh yêu em bao nhiêu. Vì yêu em nên anh biết vui biết buồn. Có em nên bình yên trở thành có ý nghĩa. Chính là yêu em nên mới có an tâm ngọt ngào. Cảm giác đó chính là em…
Mời các bạn thưởng thức ca khúc “Chính Là Yêu Em” do ca sĩ Đào Triết / David Tao trình bày
Ca từ nhẹ nhàng mà đầy tình thâm vang lên bên tai An Nhi. Nàng vừa thẹn vừa mừng kéo cánh tay đc, hé miệng cười hạnh phúc, lộ ra hàm răng trắng bóc, thẹn thùng vô hạn lẩm bẩm:
– Đại ca, ca khúc này tên là gì? Sao nghe hay vậy? Tuy nhiên hơi quá lộ liễu…
Nếu ở thời hiện đại thì lời bài hát này căn bản chẳng có gì, tuy nhiên ở thời cổ đại thì hơi quá mức. Triệu Tử Văn không cho là đúng, liền cười nói:
– Chính là yêu nàng…
– Ô…
Lý tài nữ nghe được tên ca khúc này liền thẹn thùng vô hạn, gót sen khẽ dậm lên bờ ao sen, nhẹ nhàng gắt lên:
– Xấu hổ chết người. .. về sau không cho huynh hát những bài không tử tế thế nữa.
Hai người dựa sát vào nhau, hạnh phúc thưởng thức ánh trăng bên hồ. Mà sau một cây dương liễu ven hồ, một cái đầu nhỏ đang ló ra nhòm ngó. Thực ra Triệu Tử Văn đã sớm phát hiện được Tiểu Ma Vương này. Vốn đêm nay hắn đã chuẩn bị hoàn thành thời khắc vĩ đại nhất, nhưng Tiểu Ma Vương đáng giận lại lằng nhằng không chịu rời đi.
Chú em vợ chết tiệt này, đáng thương cho Lý tài nữ của ta. Trong lòng Triệu Tử Văn khóc không ra nước mắt, âm thầm kêu gào.
Trong đêm tối, Triệu Tử Văn nhẹ nhàng đi trong hoa viên Hàn Lâm Thư Viện, rất sợ quấy nhiễu đến hai bình giấm chua là Hạ Bình và Đại tiểu thư. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnFULL.vn – http://thegioitruyen.com
Trong hoa viên dày đặc cây cối, liễu mọc rất dày, tuy nhiên ánh trăng chiếu sáng trong hoa viên vẫn chỉ đường cho hắn.
Triệu Tử Văn thấy trong phòng Đại tiểu thư tối đen liền thầm thở phào nhẹ nhõm. Hai bình giấm chua này đều rất dễ nổi giận, quả thực rất khó xử lý.
– Triệu Tử Văn!
Thanh âm lạnh như băng vang lên bên tai hắn. Triệu Tử Văn chấn động toàn thân, thầm kêu không ổn. Hắn chậm rãi xoay người, chỉ thấy Đại tiểu thư đứng ở dưới một gốc liễu, trên mặt lạnh như băng.
Triệu Tử Văn cười hì hì nói:
– A, đây không phải Đại tiểu thư sao? Khuya như vậy vẫn còn hứng thú ngắm trăng à?
Sắc mặt Đại tiểu thư lạnh như băng, đôi mắt đẹp đẫm nước, phẫn hận nói:
– Chàng là kẻ phóng đãng. Cả ngày hôm nay không thấy bóng dáng chàng đâu cả. Có phải chàng đi tới chỗ hoa nguyệt hay không?
Triệu Tử Văn cười khổ nói:
– Ta là người như thế à?
– Chàng chính là người như thế. Cả ngày chàng không về, cũng không biết lại đi gây tai họa cho nữ tử nhà ai nữa.
Đại tiểu thư đang ghen, làm sao có thể nghe hắn nói gì, nàng nức nở:
– Chàng không phụ lòng Lăng Nhi, không phụ lòng Bảo Nhi, không phụ lòng… Tình Nhi chứ?
Xem ra Đại tiểu thư đã hoàn toàn nổi nóng. Triệu Tử Văn nghe vậy hơi choáng váng. Hắn vốn hơi mệt, nghe Đại tiểu thư nói như pháo nổ, hơi không kiên nhẫn nói:
– Đại tiểu thư, ta hơi mệt mỏi, chuyện gì ngày mai nói sau, ta đi ngủ trước.
Cả ngày liền Đại tiểu thư đều không thấy được người xấu này, trong lòng vốn hốt hoảng, lại càng lo hắn tới kinh thành gây họa cho tiểu thư nào mà quên mất mình và Hạ Bình. Nàng ấm ức khóc, lệ rơi lã chã:
– Chàng đáp ứng bảo vệ ta cả đời, hiện giờ lại không thèm để ý tới ta. Ta…
Đại tiểu thư này ăn phải giấm chua à? Hôm nay Triệu Tử Văn sáng phải đi xe ngựa vào triều sớm, lại kịch liệt tranh luận cả buổi, đến tối còn phải tới thăm hỏi Lý Cách Phi, thật là hơi mỏi mệt. Thấy vẻ mặt thương tâm muốn chết của Đại tiểu thư, tim hắn mềm nhũn, vội vàng ôm Đại tiểu thư vào lòng, an ủi:
– Đại tiểu thư, hôm nay ta rất bận, sáng sớm đã phải vào triều, lại còn phải đi thăm hỏi các vị quan viên.