Toàn bộ chặng đường là như thế này:
Khước Tạ Lăng: Chú ơi, chú tên gì?
Ôn Tần Khê: Phượng Tử.
Khước Tạ Lăng: Vậy tôi gọi chú là gì?
Ôn Tần Khê: Tử ca đi.
Khước Tạ Lăng: Không đúng, chú quá già để làm anh trai cháu. Hay là cháu gọi chú là baba rồi chú có thể nhận nuôi cháu nhé.
Ôn Tần Khê: Cháu nói ai già!
Khước Tạ Lăng: Vậy cháu sẽ gọi chú là chú… Từ nay về sau cháu có nói chuyện với chú không?
Ôn Tần Khê: Không…Chú sẽ tìm cho cháu một ngôi nhà tốt.
Khước Tạ Lăng: Làm ơn đi!
Ôn Tần Khê: Không!
Khước Tạ Lăng: Làm ơn, làm ơn, làm ơn đi mà, chú, xin chú đó!
Trong mười phút liên tục, Khước Tạ Lăng giống như một cái đĩa bị phá vỡ liên tục nói xin vui lòng, khiến quãng đường đi bộ ngắn không thể chịu nổi.
Ôn Tần Khê gần như bứt hết tóc, tiểu tử càng không biết xấu hổ ôm đùi y, khiến y khó cử động.
Y không thể có một đứa trẻ xung quanh để cân nhắc những nguy hiểm trên thế giới này, điều này khiến y đưa ra quyết định dễ dàng nhưng y đã phạm phải một sai lầm nghiêm trọng.
Y dám nhìn xuống khuôn mặt dễ thương với đôi môi bĩu ra và đôi mắt nai đầy nước làm trái tim y tan thành vũng.
Một khi cậu bé làm vậy thì trò chơi kết thúc đối với Ôn Tần Khê khi môi y cử động mà không cần suy nghĩ kỹ.
“Được thôi, nếu cháu không gây rắc rối thì chú sẽ đưa cháu đi cùng.”
Khước Tạ Lăng ngay lập tức bật dậy, trông vẫn ngoan ngoãn như mọi khi.
Ôn Tần Khê chán nản thở dài, quay người tiếp tục bước đi.
Trong sa mạc hoang vắng nóng nực, một người trưởng thành dẫn đường cùng một con người có kích thước thu nhỏ theo bước y, khởi đầu cho trải nghiệm nuôi dạy con cái của Ôn Tần Khê.
***
Ôn Tần Khê ở cùng một đứa bé nửa ngày, mới biết làm cha mẹ mệt mỏi đến nhường nào.
Y lạy trời khi đứa trẻ cuối cùng cũng ngủ thiếp đi ở ghế sau.
Y không thể không hét lên với tất cả các bậc phụ huynh ngoài kia.
Đối với y, họ hiếm khi được tôn vinh là những anh hùng.
Nhìn thoáng qua đứa trẻ cuộn tròn qua gương chiếu hậu, y phải thừa nhận phiên bản thu nhỏ của Khước Nhiên Triết thật đáng yêu.
Ngay cả khi họ đến thị trấn nhỏ, Ôn Tần Khê cũng không thể tự mình đánh thức đứa trẻ đang ngủ yên nhưng y không biết nhà Gấu Xám ở đâu nên y không còn lựa chọn nào khác.
“Lăng nhi,” y gọi vô cùng ngọt ngào trong khi nhẹ nhàng lay cậu bé dậy nhưng cái bọc nhỏ lại lầm bầm điều gì đó và kéo tay y ôm chặt thêm.
Cảnh tượng này quá đáng yêu đến nỗi Ôn Tần Khê đã chộp lấy chiếc điện thoại được cho là của Gấu Xám mà hiện giờ y đang tịch thu và chụp nhanh một tấm để ghi nhớ kỷ niệm quý giá này.
Anh chàng mọt sách quá phấn khích đến nỗi không nhận ra đèn flash của máy ảnh đang bật nên cuối cùng đã đánh thức Khước Tạ Lăng.
Đối mặt với phiên bản thu nhỏ của vị CEO này, Ôn Tần Khê giả vờ như chưa làm gì, cất điện thoại vào túi.
“Tổ tiên chúng ta đang ở đây. Nhà của Gấu Xám ở đâu?” Ôn Tần Khê hỏi khi nhìn vào con phố vắng lặng tối tăm.
“Ở… kia,” Khước Tạ Lăng ngượng ngùng chỉ muốn ngủ thêm một chút và cậu bé thực sự ngã về phía trước sau khi ngủ lại khiến Ôn Tần Khê phải nhanh chóng đỡ lấy đầu cậu bé trước khi nó đập vào lưng ghế trước .
Ôn Tần Khê buồn cười mím môi, cố gắng nhịn cười.
Sáng hôm sau Ôn Tần Khê thức dậy sớm, làm bữa sáng.
Tối qua y đã gọi điện cho Airen nhờ cô đến đón họ.
Ít nhất cô có thể trông chừng Khước Tạ Lăng trong khi y đến thăm một băng đảng tầm thường đang nợ Phượng Vũ một chuyến thăm.
Y định tự mình đi tìm Phượng Vũ và trả lại viên pha lê ngu ngốc đó, đó là lý do tại sao y muốn thẩm vấn tên trùm băng đảng Ban Ngân.
Hy vọng y sẽ có được thông tin hữu ích về tung tích của Phượng Vũ.
Theo hồ sơ trò chơi khi Phượng Vũ lấy được viên pha lê, Phượng Tử đã ở cùng lão nhưng y bất tỉnh và tỉnh dậy trong biệt thự mà y đang sống hiện chỉ có Airen bên cạnh và Phượng Vũ thì không thấy đâu.
Nhà khoa học điên thậm chí đã không liên lạc với con trai mình trong sáu năm liền và biến mất trong không khí.
Cứ như vậy, lão đã đánh bóng con trai mình để y tự giải quyết hậu quả.