Cao Phi lúng túng cười hề hề: “Bọn em không biết liệu anh có thể sắp xếp một xe nước, đưa về phía khu phố của những người nghèo, để mọi người có thể uống chút nước, ít nhất cũng có thể cầm cự một thời gian.”
Mộ Nhất Phàm chau mày: “Để tôi đi hỏi xem thế nào.”
Anh thấy mọi người vui vẻ reo hò, lập tức cắt tiếng họ: “Mọi người đừng vui mừng quá sớm, tôi chỉ đi hỏi một chút thôi, chưa chắc đã được, mọi người nghĩ mà xem, tuy trong doanh địa chúng ta có nhiều nước, nhưng cũng rất nhiều người, chẳng mấy nước sẽ bị dùng hết.”
“Tuy dị năng giả hệ thủy có thể làm ra nước, nhưng sẽ cung không đủ cầu, nhất là khi không có nhiều dị năng giả hệ thủy lắm, toàn bộ mọi người trong doanh địa này phải dựa vào họ để duy trì, cho nên chỗ nước tích trữ chẳng mấy sẽ dùng hết.”
Cao Phi thở dài: “Bọn em cũng đã nghĩ tới vấn đề này.”
Mộ Nhất Phàm vỗ vỗ vai cậu ta: “Mấy cậu đừng nản chí, nếu không được, tôi sẽ nghĩ biện pháp khác.”
Cao Phi gật đầu.
Mộ Nhất Phàm giao bé con cho bọn họ: “Giúp tôi bế bé con, để tôi đi nói với bố tôi một chút.”
Khổng Tử Húc đón lấy bé con trong tay anh: “Nhất Phàm, anh cứ yên tâm đi, bọn em ở dưới đây chờ anh.”
“Ừ.”
Mộ Nhất Phàm đi lên tầng, tới phòng làm việc của Mộ Duyệt Thành, vừa khéo các sĩ quan đang báo cáo với Mộ Duyệt Thành tình hình bể chứa nước.
“Thượng tướng, nước trong bể chứa càng lúc càng ít, chưa tới nửa tháng nữa nước sẽ hao hết.”
Mộ Duyệt Thành chau mày lại: “Giờ người trong doanh địa chưa biết chuyện này chứ?”
“Tạm thời còn chưa biết.”
“Không được để lộ chuyện này ra, tránh làm rối loạn quân tâm, thêm nữa, cố đốc thúc các dị năng giả hệ thủy xuất nước ra.”
Sĩ quan chau mày lại: “Những dị năng giả hệ thủy đều đã tận lực rồi, xuất một chút nước đã mệt lả đi, đây cũng là bởi doanh địa chúng ta có nhiều người, mà dị năng giả hệ thủy lại quá ít.”
“Bảo mọi người cố tiết kiệm nước, nếu không quá khát thì cố chịu đựng.”
“Giờ cũng chỉ có thể làm như vậy.”
Mộ Duyệt Thành day day trán: “Còn chuyện gì nữa không?”
“Hết rồi ạ.”
“Vậy xuống đi.”
Sĩ quan xoay người, đi tới cửa thì trông thấy Mộ Nhất Phàm, lập tức cất tiếng chào: “Đại thiếu gia.”
Mộ Duyệt Thành nghe thấy tiếng, ngẩng đầu nhìn về phía cửa: “Sao tới sớm thế.”
“Vâng, không có việc gì nên tới xem một chút.” Mộ Nhất Phàm đi tới ghế trước mặt Mộ Duyệt Thành rồi ngồi xuống: “Bố, con vừa nghe mọi người nói chuyện, có phải thiếu nước dùng không?”
Anh nghe sĩ quan báo cáo như vậy, đâu còn dám mở miệng xin một xe nước nữa.
Mộ Duyệt Thành thở dài: “Cũng không phải vậy, nhưng đây là chuyện không sớm thì muộn thôi, trong doanh địa chúng ta chỉ có mười bảy dị năng giả hệ thủy, sao có thể cấp đủ nước cho mấy vạn binh lính, cũng may mà có con nhắc ba tích trữ nước từ sớm, nên mọi người mới có nước để uống. Nếu như nước bên ngoài cũng có thể uống như trước thì hay biết mấy, không đã chẳng ra nông nỗi này.”
“Đã ai nghĩ tới cách biến nước không thể uống thành nước có thể uống chưa ạ?”
“Sao chưa nghĩ chứ, giờ rất nhiều nghiên cứu viên đang bắt tay nghiên cứu, nhưng mới bắt đầu, sao có thể nghiên cứu ra được luôn. Giờ đã là cuối tháng chín rồi, cố chịu đựng thêm một tháng nữa, nhập thu rồi cuộc sống của mọi người sẽ bớt vất vả hơn.”
Mộ Duyệt Thành nghi hoặc đưa mắt nhìn xuống dưới chân và phía sau anh: “Một mình con tới thôi sao? Kình Thiên đâu? Ở cao ốc à? Không dẫn tới sao?”
Mộ Nhất Phàm cười nói: “Có ạ, đang chơi dưới tầng cùng với đám Cao Phi.”
Lúc này ở dưới tầng, đám Khổng Tử Húc đang chơi với bé con đến là vui vẻ, Mộ Nhất Phàm vừa đi liền hỏi bé con: “Cháu trai, nói cho mấy chú nghe, mẹ cháu tên gì nào?”
Đôi mắt tròn xoe của Mộ Kình Thiên khẽ đảo một cái, cười hì hì nói: “Mẹ cháu tên Mộ Nhất Phàm.”
Đặng Hiểu Nghị “xì” một tiếng, bật cười ra.
Chu Toàn và Trần Hạo đều buồn cười.
“Đó là ba cháu, ba cháu khác với mẹ cháu.” Khổng Tử Húc quay đầu nhìn về phía nhóm Cao Phi: “Thằng bé trông cũng phải ba tuổi rồi, sao còn không phân rõ được ba với mẹ?”
Trần Hạo nhìn ánh mắt của bé con có vẻ lanh lợi giảo hoạt, lắc đầu: “Trông không giống thật, mà ngược lại như đang nói đùa với chúng ta ấy.”
Mộ Kình Thiên lập tức bật cười khúc khích.
Khổng Tử Húc thấy bé cười đến là vui vẻ, khẽ vỗ mông bé con: “Cái thằng bé này, đến mấy chú mà cũng dám giỡn.”
Mộ Kình Thiên chu cái miệng nhỏ của mình lên: “Cháu không lừa mấy chú mà, mẹ cháu là Mộ Nhất Phàm.”
“Thế được rồi, mẹ cháu là Mộ Nhất Phàm, vậy ba cháu là ai?”
“Ba cháu cũng là Mộ Nhất Phàm.”
Đặng Hiểu Nghị chẹp miệng hai tiếng: “Miệng thằng bé này còn kín hơn cả ba nó, càng không tiết lộ gì hơn, làm tôi rất tò mò, không biết chị dâu là thần thánh phương nào.”
Lúc này Mộ Kình Thiên lại nói thêm: “Chú à, còn một người chú chưa hỏi.”
“Còn ai chưa hỏi?” Khổng Tử Húc tò mò nhìn bé con.
“Chú còn chưa hỏi bố cháu là ai.”
Mọi người sửng sốt.
Đặng Hiểu Nghị bật cười ha hả: “Té ra bé con nó gọi mẹ là bố, nếu đúng như vậy thì thú vị thật đấy!”
Chu Toàn gật đầu: “Không chừng là thế thật, lần trước nghe Nhất Phàm nói, vợ anh ấy rất ngầu, có khi bé con coi mẹ là bố thật.”
Khổng Tử Húc lập tức hỏi: “Thế bố cháu là ai?”
Mộ Kình Thiên cười hì hì, đợi hơn mười giây sau mới nói: “Bố cháu tới rồi.”
“Hở?” Mọi người ngẩn ra.
Đúng lúc này, một chiếc xe việt dã màu đen đỗ dưới bóng cây ngoài cổng lớn.
Mộ Kình Thiên vui vẻ chỉ tay: “Kia là xe bố cháu đấy.”
Bé lập tức giãy ra khỏi vòng tay của Khổng Tử Húc, chạy về phía cổng lớn.
Đám Cao Phi nhìn bé, cũng đi tới cổng theo.
Mộ Kình Thiên vui vẻ vẫy chào người ở trong xe: “Bố bố, hôn hôn.”
Đám Cao Phi nhìn chòng chọc chiếc xe việt dã, một lúc sau, cửa xe được mở ra.M: Ba tháng hai ngày và cuối cùng cũng lết tới chương 200, hự hự…