“Đương nhiên!”
Hoắc Tư Tước lại không chút do dự cho cậu một đáp án khẳng định.
Tất nhiên những vấn đề này rất cần thiết, huống chi hiện tại người phụ nữ kia còn đang bị thương. Nếu không sắp xếp người chăm sóc cô không thể nào cựa quậy được. Và đặc biệt cô còn là mẹ của con hắn, nên chắc chắn hắn sẽ không thể nào làm lơ.
Đứa nhỏ này rốt cục cũng chịu tha thứ cho hắn.
Hai ba con đã giải quyết hết hiềm khích lúc trước. Kế tiếp với tư cách một người ba, trong thời gian Ôn Hủ Hủ nằm viện hắn sẽ thay cô đưa các con về vịnh Thiển Thủy để chăm sóc.
Đương nhiên, đối với Nhược Nhược, hắn vẫn có chút chán ghét.
“Đi thôi, mẹ con còn ở bệnh viện, con chỉ có thể đi theo chú về nhà.”
Lúc hắn dẫn cô bé về, từ trên cao nhìn xuống thái độ thờ ơ.
Nhược Nhược nghe thấy những lời này, trong lòng cô bé có chút chua xót chu cái miệng nhỏ muốn khóc.
Hắn cũng là ba cô bé, tại sao hắn lại tốt với anh trai như vậy, còn với cô thì lạnh nhạt?
Cũng may lúc này Mặc Bảo chạy tới, thấy em gái chịu ủy khuất, vội vàng đưa đôi tay nhỏ ôm lấy cô bé: “Nhược Nhược, chúng ta hiện tại không thể nói ra. Anh sợ nếu mẹ tỉnh lại nếu thấy ngay cả em cũng không thuộc về mẹ, mẹ sẽ rất đau lòng.”
“Đúng, chờ mẹ tỉnh lại!”
Hoắc Dận cũng ở bên cạnh khuyên nhủ.
Cô bé lúc này mới không đau lòng, cô bé quơ nắm đấm nhỏ quyết định bảo vệ tốt đứa con cuối cùng của mẹ. Kiên quyết không để cho người ba xấu xa cướp đi toàn bộ con của mẹ.
Sau đó ba anh em cùng nhau trở về vịnh Thiển Thủy.
Nhưng trên thực tế, Hoắc Tư Tước vẫn không nhận ra Nhược Nhược cũng là con của hắn, một phần lớn nguyên nhân năm đó cô bé là đứa bé sinh ra sau cùng.
Năm đó Ôn Hủ Hủ mang thai tám tháng thì sinh non, sau khi được đưa đến bệnh viện, ba đứa nhỏ may mắn được bác sĩ Kim cứu sống.